12 N1 với những bước chuyển mình

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà chúng tôi đã lên lớp 12, trở thành đàn anh đàn chị của ngôi trường Trí Đức mến yêu này. Nhớ những tháng ngày mới nhập trường, ai cũng vẻ mặt ngơ ngác, bỡ ngỡ  mà giờ đây nhìn lại đều rất đỗi thân quen từ gương mặt thầy cô, bạn bè, các cô bác cán bộ nhân viên đến khung cảnh sân trường, con đường từ KTX đến lớp .Tất cả đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng tôi. Còn những người anh, người chị năm nào đón mình vào trường,  bây giờ cũng ra trường cả rồi, không thể nói mình còn bé để dựa dẫm nữa, tự nhiên không ai bảo ai mỗi người cũng thấy vai trò của mình quan trọng hơn.

Lớp 12, con số ấy khiến chúng tôi cảm thấy cái gì cũng khác đi! Không còn những giờ tự học chỉ làm được một bài toán. Không còn những lúc cả lớp ồn như cái chợ, cũng không còn có ai ngủ gật trong lớp nữa! Thời gian với chúng tôi giờ thật quý giá vô cùng. Lớp học lúc nào cũng im phăng phắc, không thể phân biệt đâu là giò tự học đâu là giờ có thầy cô giảng dạy. Sau 3 ca học một ngày , chúng tôi lại nhanh chóng vệ sinh cá nhân  thật nhanh để được ôm chiếc giường thân thuộc và ngủ thật sớm.

Giờ tự học nghiêm túc

 Có đôi lúc nản lòng chợt nghĩ: Sao lớp 12 học nặng thế? Liệu có thể học hết tất cả những kiến thức nhiều như vậy được không?  Áp lực ấy đè nặng lên đôi vai của chúng tôi từ những ngày đầu tiên .Giờ đây, trong những câu chuyện phiếm của chúng tôi đa số đều là về việc thi đại học, mình sẽ học trường gì, mục tiêu bao nhiêu điểm. Những lo lắng về kì thi sắp tới khiến chúng tôi cảm thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn để không uổng công 12 năm đèn sách, không uổng công cha mẹ Thầy cô vất vả vì mình. Ai cũng tự nhủ rằng: “ 12 rồi đấy, học đi. Mỗi lần nghe thông tin điểm sàn của kì thi đại học vừa qua của các anh chị trong trường mình năm nay lại khiến tim mình hồi hộp lo lắng. Điểm thi cao như vậy thì chắc mình cũng không thể thấp hơn được . Rồi lại nghĩ ai cũng phải lên lớp 12, cũng phải trải qua năm học này. Bao nhiêu các anh chị bước ra từ đây, đã làm rạng danh tên tuổi cho nhà trường thì lẽ gì mình không làm được. Thế rồi phút nản lòng cũng qua.

Trong các giờ sinh hoạt trên lớp, xác định khối thi, trường thi, nghề nghiệp luôn là đề tài mà chúng tôi thảo luận. Mỗi người một ý kiến nhưng là những đóng góp quý báu cho mỗi cá nhân có thể nhìn lại bản thân và có  lựa chọn phù hợp cho mình. Sau nhiều lần như vậy, chúng tôi hiểu rằng vẫn phải luôn cân bằng các môn học. Dành nhiều thời gian cho các môn thi đại học nhưng không thể lơ là các môn thi tốt nghiệp được. Nhịp sống đều đặn và bận rộn  ấy khiến chúng tôi cảm thấy cái ngày thi đại học sắp đến nơi rồi, cho nên những chuyện tình cảm riêng tư, những thứ vụn vặt  mà trước đây chúng tôi nghĩ thiếu nó thì sống sao được giờ không ai còn bận tâm nữa. Chính tinh thần ấy khiến tôi cảm thấy tập thể mình đang sống mạnh mẽ và bản lĩnh hơn nhiều.Quả thực, chúng tôi đang phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mới. Nếu nói vui thì bạn có thể hình dung việc học của chúng tôi là một cuộc thi nấu ăn kiến thức. Học trên lớp, học tăng cường, học luyện thi, tự học, từ món cơ bản đến món phức tạp  “ xào xào, nấu nấu” sao cho nhuần nhuyễn.

Tự học nhóm

          Phải đến giờ phút này chúng tôi mới thấy mình thất may mắn khi được sống và học tập trong Trí Đức, mái trường kỉ luật nhưng rất nhân văn này . Việc không dùng điện thoại làm chúng tôi chuyên tâm học hành hơn. Giờ tự học giúp chúng tôi tự lập và chủ động  hơn trong việc lĩnh hội kiến thức. Sau những giờ cô giáo giảng dạy trên lớp là chúng tôi lại tự mình kiểm tra kiến thức bằng cách tự lấy bài tập ra làm. Cái thú vị nhất của việc cả lớp cùng tự học là nếu lúc nào mình còn lo lắng cho kết quả  của bài mình làm thì quay sang mình đã có ngay kết quả của bạn bên cạnh để so sánh và luôn là như thế. Tự mình tìm tòi tranh luận với bạn bè khiến mình nhớ bài lâu hơn. Nếu chỉ năm ngoái thôi, chúng tôi còn loay hoay không biết làm thế nào để hết thời gian thì nay tôi cảm nhận thời gian ấy là không đủ.

          Điều thú vị nhất của năm lớp 12 này với chúng tôi chính là đội ngũ thầy cô giáo yêu nghề, giàu kinh nghiệm, hết lòng vì chúng tôi. Điều ấy làm cho chúng tôi thực sự vững tâm hơn rất nhiều. Tất cả chúng tôi đều hiểu bài ngay tại lớp. Niềm đam mê của thầy cô đã truyền lửa cho chúng tôi. Chưa bao giờ chúng tôi trân trọng thời gian như thế, chưa bao giờ chúng tôi trân trọng công sức của thầy cô như thế.

          Cả lớp chúng tôi tự hứa phải làm sao học tập cho được kết quả tốt nhất, xứng danh là lớp đầu của khối nữ. Chúng tôi chưa mơ tưởng sẽ có thể đỗ đại học với điểm số cao.Nhưng với những điều mà chúng tôi đang có, chúng tôi sẽ học tập chăm chỉ để theo đuổi được ước mơ của mình. Những chú chim ưng 12 N1 đang sẵn sàng sải cánh trên bầu trời tri thức.

 

Bài viết khác