BÌNH YÊN DƯỚI GÓC TRỜI NHỎ TRÍ ĐỨC

 Ngày đầu tiên bước chân đến Trường, là một cậu học trò vừa rời mái trường THCS ở một tỉnh miền núi, trong cái nắm tay thật chặt của cha mẹ, tôi rụt rè bước qua cánh cổng trường. Khác với cái thế giới ồn ào, náo nhiệt của đất Thành đô, một không gian khác lạ như chứa đựng biết bao điều thú vị khiến tôi không khỏi xuyến xao, hồi hộp. Trong những ấn tượng ban đầu ấy, có một hình ảnh để lại trong tôi rất sâu đậm – Đó là vườn bưởi Trí Đức.

 

Không gian Trường Trí Đức rợp bóng cây.

Đi dạo quanh Trường, tôi thấy những gốc bưởi có mặt ở khắp nơi, cả trên sân trường, nơi mà phần lớn các trường chỉ trồng loại cây cho bóng mát, đặc biệt những cây bưởi sai trĩu còn trải dài trên con đường về KTX nữ. Lúc đó, tôi hơi thắc mắc, tại sao Trường lại trồng cây ăn quả ở khu vực sân trường? Đem thắc mắc ấy hỏi mẹ, tôi nhận được câu trả lời: “Chắc là trồng cho đẹp thôi con ạ”. Trong tâm hồn non nớt của tôi, lúc ấy tôi cũng chẳng thể tìm được đáp án nào khác.

Những gốc bưởi sai trĩu trên sân trường và con đừng về KTX.

Sau hơn một tháng, tôi chính thức trở thành “tân binh” K21, được khoác trên mình chiếc áo trắng tinh khôi với logo búp sen hồng, trở thành một thành viên trong Đại gia đình ấm cúng, tôi mới nhận ra rằng những cây bưởi nhìn hấp dẫn kia đâu chỉ có giá trị che mát mà còn gửi gắm những thông điệp của Thầy tôi về những bài học quý giá.

Tạo hóa đâu phải tự nhiên ưu ái cho chúng tôi những trái bưởi ngọt thơm, mà đó là công sức, sự vun trồng của các cô bác lao động, là thành quả hiện hữu có được dưới bàn tay chăm sóc của Thầy – một con người tận tụy sương nắng, một người thầy chu đáo đến gian truân. Những trái bưởi da xanh hấp dẫn kia cũng giống như chúng tôi, được chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ, được dạy những bài học nghĩa sống từ những điều nhỏ bé, giản dị. Và rồi, mỗi ngày, chúng tôi được sống và tận hưởng trong một không gian ngập tràn hương bưởi.

Những trái bưởi trở thành những người bạn thân luôn có mặt trong mọi sự kiện, hoạt động vui chơi giải trí của tất cả những người con Trí Đức.

Đó là những buổi sáng xếp hàng kiểm diện dưới tán bưởi xanh mát, dịu thơm.

Đó là những ngày chùm bưởi ghé sát xuống mặt đất xem chúng tôi chơi đá cầu.

Những cành bưởi thân thiện đung đưa trong gió làm xua tan không khí oi nồng, nâng bước chân chúng tôi trên đường về KTX.

Và cả những phút bình yên thả hồn nơi ghế đá.

Và những trái bưởi xanh còn cho chúng tôi những bài học quý giá. Đó là bài học về lòng tự trọng, ý thức cộng đồng: không hái quả ngọt làm của sở hữu riêng cho mình. Đó là bài học về tinh thần tập thể, giữ gìn cảnh quan môi trường sống. Đó còn là cách chúng tôi tôn trọng cái đẹp, tình yêu và trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên và cả lòng kính trọng, ngưỡng mộ đối với Thầy tôi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài viết khác