Có một người như thế

Chúng tôi vẫn thường gọi người đó bằng u. Người u tần tảo, tận tình và không ít hi sinh đã từ lâu là tình thương lớn trong lòng chúng tôi. U là cô chủ nhiệm và cũng là người mẹ không thể thiếu được trong cuộc sống hàng ngày của cả lớp 12N5. U và chúng tôi thân gần tình ruột thịt chẳng còn ranh giới giữa cô và trò.
Tự nhiên như thế, bao lâu nay, u bảo ban, chăm sóc, động viên chúng tôi những lúc buồn vui, khi đau ốm hay cả những khi trở mùa nhớ nhà da diết.
Đã là năm thứ ba chúng tôi học tại ngôi trường Trí Đức. Không chỉ rất quen với guồng quay học tập ở nơi đây mà cuộc sống độc lập tại Kí túc xá của ngôi trường độc nhất vô nhị này cũng chẳng còn khó khăn gì với chúng tôi. Nhưng thú thực, tuy là những đứa con trai nhưng cảm giác thèm có mẹ bên cạnh của chúng tôi thì chẳng thể nào thay đổi được, lúc nào cũng thường trực, sẵn có trong lòng. Bóng dáng thân quen hàng ngày, những lo toan bù đắp hàng ngày u dành cho lớp làm trái tim rưng rưng nhớ mẹ của chúng tôi bật lên tiếng gọi u thân thiết. Khái niệm cô chủ nhiệm được thay bằng u mình giản dị ngọt ngào như nhịp thở hàng ngày.
Đây cũng là năm thứ ba chúng tôi được u chủ nhiệm. Hai năm qua đi với biết bao thay đổi. Thời gian mài mòn nhiều thứ nhưng tình cảm u con chúng tôi không hao khuyết, thậm chí được phủ dày thêm theo năm tháng. Nghĩ lại tháng năm gắn bó, thực tế, dù muốn quên chúng tôi cũng không thể làm được. Đã có biết bao kỉ niệm của chúng tôi với u.

Ngày đầu, không trang trọng giới thiệu mình trên bục giảng lớp học, u chúng tôi tất tả ngược xuôi dẫn dắt, chào đón chúng tôi bước vào phòng KTX. Phút trống trải hụt hẫng đầu tiên người thân ra về, chúng tôi đã có u. U sát cánh bên chúng tôi từ giây phút đầu tiên như thế đó. Phải nói cho hết lí vẹn tình thì chúng tôi nợ Thầy Hiệu trưởng một lời cảm ơn. Vì không ai khác, Thầy là người tạo duyên để chúng tôi có được u. Người u lành tính dồn hết tâm huyết mà chia sẻ với Thầy Hiệu trưởng gánh gồng chúng tôi mỗi ngày.
Chúng tôi là một gánh nặng. Chẳng sai đâu. Ở mái nhà chung này, về lí thuyết, chúng tôi chỉ có ăn, chơi rồi học. Nhưng cách mà chúng tôi thực hiện những công việc đó đâu phải theo kiểu của người lớn. Chúng tôi có đủ các chiêu trò nghịch ngợm. Mà lạ, qui chế của trường thì nghiêm. Bóng dáng Thầy Hiệu trưởng thì như Thánh sống, chúng tôi tôn kính và rất … sợ Thầy, vì dường như chẳng có chuyện gì chúng tôi làm mà Thầy không biết. Lại có u nữa, chẳng khi nào u rời lớp. Vậy mà lũ quỉ sứ chúng tôi vẫn tạo được việc cho u làm.
Qua hai năm bám lớp, cô thuộc tính nết, cung cách mỗi đứa chúng tôi như người ta thuộc lòng bài thơ, bài hát. Cô bắt bài đứa nào thì cấm có sai. Nhưng chúng tôi vẫn cãi cùn cô đấy. Hiểu cô, biết gót chân Asin của cô, mấy đứa học trò tồi tệ chúng tôi lại nghĩ cách mà thử thách cô dai như đỉa đói. Vô tình và hữu ý, không dưới ba lần, lũ quỉ chúng tôi đã làm cô phải rơi nước mắt. Giờ lớp 12, nghĩ mà thấy thương u nhiều hơn. Nhưng thương thế thôi, chẳng nói trước được đâu, cái đầu óc thông minh của chúng tôi chưa ngủ yên thì chưa biết chúng tôi còn nghĩ ra những trò dị thường nào làm cô chủ nhiệm phải ngây người, tròn mắt…
Tuy vậy, cũng có khi chúng tôi làm cô rơi nước mắt vì cảm động, chứ không phải chỉ những trò đùa thái quá. Trong môi trường nội trú thanh bạch này, chúng tôi không dính lẫn vật chất tầm thường. Không vụ lợi, không dụng ý, chúng tôi chỉ có tình cảm dành cho u. Và u cũng vậy. Thành thử ngày kỉ niệm của u,u con chúng tôi trong sáng như pha lê. Tôi còn nhớ, ngày sinh nhật u năm ngoái. Không có hoa tươi, không quà bánh… Chúng tôi mỗi thành viên trong lớp đều được gửi lòng mình vào từng nét vẽ bằng phấn màu trên bảng lớp học. Và rồi, tất cả đều đủ đầy: Hoa, quà, bánh, nến lung linh…thật như tình cảm chân thành chúng tôi dành cho u. Vui và hạnh phúc vô cùng! Một ngày không thể quên với N5 Trí Đức.

Những bức hình kỉ niệm cùng u chúng tôi

Mỗi lần nhìn tấm hình này, chúng tôi lại thấy lòng mình rộn rã. Vô tư và trong sáng – giữa thời kinh tế thị trường len lỏi vào mọi ngõ ngách cuộc sống – cảm xúc ấy, chúng tôi chỉ có được ở mái nhà chung độc nhất vô nhị này thôi.
Bức ảnh cho chúng tôi luôn thấy u cười. Không có nước mắt, bực tức, cáu giận hay những lời mắng quát nghiêm khắc của một cô chủ nhiệm vẫn phải làm để rèn rũa chúng tôi trưởng thành. Bức ảnh lưu giữ những kí ức thiêng liêng của ngày hôm qua mà chúng tôi sẽ không quên mang theo trong hành trang cuộc sống.
U ơi, chúng con xin lỗi u vì những lúc chúng con đã làm u phiền lòng. Chúng con sẽ cố gắng không để u phải bận tâm nữa trong những ngày tháng cuối cùng của tuổi học trò thần tiên tại ngôi trường – Đại gia đình Trí Đức thân yêu này.

Các con của u – 12N5 – K16

Bài viết khác