K7 – mùa tri ân để nhớ

Hà Nội ngày 20 – 11, một ngày Chủ nhật đẹp trời, nắng vàng tươi tắn lan tỏa. K7 về, tình Thầy trò Trí Đức ấm nồng cả khoảng trời Hà Nội.

image001

Nghề chở đò giản dị mà cao quí của các thầy cô đón niềm vui, hạnh phúc từ sự thành công của trò, từ tình cảm nặng sâu của bao thế hệ học sinh. Thế hệ Người con Trí Đức K7 (2003 – 2006) đã dành cho Thầy, cho Trí Đức và chúng tôi những khoảnh khắc với niềm vui bất ngờ và dư âm của nó sẽ còn lưu đọng mãi…

Còn nhớ cách đây, vào dịp kỷ niệm 15 năm thành lập Trường, K7 đã tâm sự với Thầy Hiệu trưởng là có nguyện vọng lập Quĩ học bổng Trí Đức để trao cho các em học sinh có nỗ lực vươn lên đang theo học tại Trường. Đó là tình, là nghĩa, là trách nhiệm đáng trân trọng của một thế hệ những người con đối với Đại gia đình.

Hôm nay đúng ngày Lễ tri ân truyền thống 20/11, K7 lại tạo bất ngờ khi tổ chức “Đại hội cựu học sinh Khóa 7 – Kỷ niệm 10 năm ngày ra trường”. Mười năm ra trường, các anh chị đã bước vào chặng đường trưởng thành với những thành công trên nhiều lĩnh vực cuộc sống. Các anh chị là tấm gương, là niềm tự hào của thế hệ nối tiếp chúng tôi.

Chúng tôi được biết, K7 là khóa học đặc biệt. Các anh chị là những học trò chứng kiến, trải nghiệm sự di dời lịch sử chuyển giao giữa trường cũ và trường tạm đầy vất vả, khó khăn. Chính trong thời khắc gian truân ấy, Thầy trò, bè bạn, anh em gắn kết yêu thương sẻ chia đậm sâu hơn khi nào hết. Trò thấu hiểu nỗi vất vả của Người Thầy tâm huyết mà tự bảo nhau học tập, tu dưỡng, luyện rèn. Thầy nao lòng thương trò vừa học vừa đồng lòng cùng Trường vượt qua thử thách. Cứ vậy, tình nghĩa khắc ghi. Tình Cha – con, Thầy – trò truyền thống của Trí Đức được dâng cao, lan tỏa.

Mười năm trôi qua. Một thập kỷ – một chặng đường. Nhớ Trường, yêu Thầy, 20 – 11 năm nay, những Người con Trí Đức K7 đã hẹn nhau trở về. Khắp mọi nơi, từ Lai Châu, Điện Biên, Lào Cai, Sơn La, Móng Cái (Quảng Ninh)…hay gần hơn như Hà Nam, Ninh Bình, Hòa Bình,… Hà Nội, các anh chị đã hội tụ đông đủ trong không gian ấm áp của Nhà hàng phố Biển -Vạn Hoa. Sau 10 năm, đúng vào ngày Lễ tri ân, Thầy trò mới lại có được phút giây quây quần bên nhau. Qua rồi những ngày khó khăn gian khổ. Giờ trò đã thành đạt, dù phương trời nào cũng vẫn mãi nhớ Thầy, vẫn thương yêu Thầy hơn nhiều thuở trước và chẳng thể quên bạn bè nặng tình ruột thịt xưa kia.

image007 image009 image005 image003

                                                       Thầy đọc thơ Nhắn Chim Ưng

Gặp lại nhau, Thầy trò cảm động lắm. Dù chưa đủ hết học trò cả khóa 7 nhưng có mặt hầu hết đại diện của các lớp. Thầy vẫn nhớ đến hơn 2/3 họ đệm tên, quê quán, đặc điểm học trò của khóa, từ những họcsinh tuyển từ đầu lớp 10 đến các học sinh bổ sung lớp 11, 12

Mười năm sau ngày ra trường, các học trò K7 lại cảm thấy mình nỏ bé, trẻ thơ trong vòng tay Thầy. Và nghẹn ngào xúc động khi sống trong giây phút thiêng liêng này, lại được thả hồn đắm chìm lắng nghe Thầy đọc bài thơ mà cả chục năm qua chưa được nghe Thầy đọc lại. Giai điệu và hồn thơ Nhắn Chim Ưng hào sảng, đầy rạo rực khí thế thuở nào lại thôi thúc muôn trái tim trò muốn vươn lên, chiến thắng bản thân chiếm lĩnh đỉnh cao trong cuộc sống trỗi dậy trong ngày hôm nay. Và rồi tất cả lại lắng lại lòng mình, ai nấy soi rọi con đường mình đang đi trong lời răn dạy trò Trí Đức với bài Phương châm sốngPhương châm hành động của học sinh Trí Đức . Tuyên ngôn về lẽ sống mà Thầy đã khắc đậm ấy, với những học trò đã từng sống ở nơi Trí Đức này thì không dễ gì quên được.

 

Gặp lại những đứa con yêu xa nhà đã lâu, trong lòng Người Cha – Thầy Hiệu trưởng như sống dậy tất cả những nhiệt huyết thời xưa. Nắm tay từng đứa con, Thầy lại ân cần nhắn nhủ, bảo ban, dù các con giờ đã trưởng thành. Lời Thầy ấm, vẫn sâu sắc và thấm thía như buổi nào: Con người đáng sống nhất là người biết trân trọng, biết làm đẹp hơn những gì của ngày hiện tại, là dám đối diện và chiến thắng với mọi khó khăn thử thách, luôn lạc quan, tự tin và yêu đời. Người sống nhiều chưa hẳn là người sống lâu mà là người làm được nhiều việc, nhiều sự kiện có ý nghĩa cho bản thân và cho cộng đồng.

Như chưa từng có phút chia ly và khoảng cách của thời gian 10 năm, các anh chị K7 quây quần, xiết chặt tay nhau sống lại không khí Đại gia đình nội trú đầm ấm với Ba ngọn nến lung linh, và lại cùng say sưa hát vang Trí Đức Ca – Bài ca truyền thống như lời hứa danh dự và đầy tự hào đi theo năm tháng của 20 Thế hệ học sinh Trí Đức và mãi mãi về sau.

Một thập kỷ với vô vàn biến động, thăng trầm, đổi thay sóng dậy của Đất nước. Gặp lại nhau giữa lòng Hà Nội, dưới mái ấm Trường xưa, Ngôi nhà chung ấm áp, Thầy trò cùng bên nhau, cùng ăn bữa cơm thân mật, cùng nhau ôn lại kỉ niệm và kể cho nhau nghe những niểm vui mới của mười năm xa cách.

image011

Nhìn về hôm nay, Thầy mừng cho trò vì ai nấy đều trưởng thành. Những cô cậu học trò xưa nay đã là giám đốc, trưởng, phó phòng các lĩnh vực tài chính, ngân hàng, kinh doanh…Và có những trò lại nối bước các thầy, các cô là những người lái đò miệt mài năm tháng. Nhưng hết thảy những Người con Trí Đức vẫn giữ ven nguyên dòng máu Trí Đức với tinh thần, khí chất Chim Ưng.

Thành công và trở về. Các anh chị hạnh phúc đưa vợ chồng, con cái mừng vui báo công lên Thầy. Nhưng thời gian. Có điều gì đó bất công. Trò lớn mãi, mạnh mẽ hơn, quả cảm, rạng sáng tương lai. Thì Thầy tôi. Người Cha kính yêu ấy chẳng thể giấu nổi những nhọc nhằn vất vả với những vết hằn thời gian trên mái tóc, nếp nhăn. Giấu sau những nụ cười không ngừng tiếp lửa truyền nhiệt huyết sống cho bao thế hệ Người con Trí Đức, mái tóc Thầy đã điểm nhiều sương. Nắm bàn tay Thầy, nhận về hơi ấm mà yêu Thầy, thương Thầy quá, Thầy ơi…

image013

Sự trưởng thành được đánh dấu bằng sự chín chắn trong suy nghĩ. Trở về bên Thầy trong ngày Lễ Tri ân, tất cả các anh chị K7 đều chung một cảm xúc: Để có ngày hôm nay, phải là những học sinh K7 một thời đã dám chấp nhận rời xa vòng tay yêu thương của cha mẹ, chịu học, chịu cùng thầy cô đương đầu với bao thử thách.Trào dâng trong lòng là niềm tôn kính, biết ơn vô hạn Người cha đã mở đường cho cả thế hệ; biết ơn nghĩa tình ruột thịt Đại gia đình Trí Đức đã tiếp thêm nguồn lực yêu thương chắp cánh ước mơ.

Trưởng thành, hầu hết học trò K7 đã lập gia đình. Các cháu cùng bố mẹ về lại Ngôi nhà chung tung tăng, vui sướng được Thầy – Người Ông kính yêu tặng quà, phát lộc sớm cho cháu nội cháu ngoại. Tình thân Trí Đức đẹp đẽ, ấm nồng như câu chuyện cổ tích đã đến hồi kết thúc có hậu và dư âm nghĩa tình ngọt ngào sẽ như vậy chảy theo thời gian đến mãi mãi mai sau.

Ngày về, thời gian trôi đi quá nhanh. Phút giây sum họp chẳng dài hơn mãi được. Kỷ niệm ấm áp mùa Tri ân năm nay của K7 sẽ còn đọng lại, đi theo các anh chị qua các tấm hình lưu niệm. Ngắm những tấm ảnh mà lòng Thầy trò sẽ dịu vợi phần nào nỗi nhớ thương.

Quý lắm tình yêu thương của K7, của lớp lớp học sinh Trí Đức dành cho Thầy, cho Trường, cho các thế hệ người em đang chập chững nối bước anh chị vinh quang và tự hào.

Không về được đông đủ, học trò Trí Đức ở khắp các vùng miền cả nước và cả ở nước ngoài gửi lòng Tri ân qua những bông hoa tươi thắm, những lá thư thấm đẫm nhớ thương, những lời nghẹn ngào xúc động qua điện thoại…

image017 image015

                                                         Những lẵng hoa nặng tình Trí Đức

Niềm vui của Thầy giản dị lắm: Được yêu thương, chăm sóc và được ngắm những Người con Trí Đức dần trưởng thành theo năm tháng. Mỗi ngày, Thầy vẫn ở đó, lặng thầm trồng cây – trồng người, vun đắp tôn tạo triệu đóa hoa làm đẹp cho đời.

image019

CTV – K18 Trí Đức

Bài viết khác