Lá thư đầu gửi từ Trí Đức

Trí Đức ngày 8/ 8/ 2016

Anh trai thương mến!

Cuộc sống thật kỳ diệu, em đang viết thư cho anh từ Ký túc xá Trí Đức đây. Về với ngôi nhà chung thân yêu gần hai tuần rồi, nhìn lại thời gian và những gì rất Trí Đức, rất thực quanh em, rõ ràng về niềm vui lớn mình đang nắm giữ, em mới yên tâm viết mấy dòng cho anh. Cuối cùng điều mong ước bấy lâu của em đã thành hiện thực! Học sinh bổ sung lớp 12. Vâng, em đã là một thành viên của Đại gia đình Trí Đức như anh thuở nào…

image001

Buổi ra mắt học sinh bổ sung lớp 11, 12 năm học 2016 – 2017

Cũng nhanh thật anh nhỉ. Em vẫn còn nhớ y nguyên những ngày xưa. Những ngày mấy năm về trước ấy ạ, khi em mới lên lớp 7, lớp 8, anh đang học ở đây, năm nào em cũng háo hức chờ mong chiếc bánh chưng xanh Trí Đức anh mang về vào mỗi dịp nghỉ Tết. Em lắng nghe từng mẩu chuyện về Trí Đức của anh, coi đó là những món quà anh giữ gìn chắt chiu cẩn thận từ đất Thủ đô mang về dành riêng cho em. Chuyện về thầy cô, về bạn bè ở một ngôi trường mà đậm sâu tình thân ruột thịt. Ngày ấy, em đã mải miết hình dung về Người Cha chung của Đại gia đình mà các anh chị vô cùng kính yêu.

Rất tự nhiên, từ những câu chuyện của anh, Trí Đức cứ vậy thân quen, nuôi lớn khát vọng trong em đến kì lạ. Cũng từ đó, em ao ước được sống, được học tập và trải nghiệm dưới mái Trường này, được trải nghiệm những kỉ niệm mà anh đã đi qua. Từ cuộc sống Trí Đức của anh, em thấy, chỉ nơi ấy, tuổi học trò mới được sống là mình, cháy hết mình. Trong em, hình ảnh về một Trí Đức thân yêu luôn rất gần gũi, một Trí Đức thật bình yên, vui nhộn và cũng rèn luyện, học tập không ngừng. Những hình dung của em thuở ấy, giống với những cảm nhận thực của em hôm nay lắm anh ạ.

 image005 image003

Một Trí Đức tràn ngập niềm vui, tiếng cười

image007 image009 

Một Trí Đức miệt mài đèn sách

Nhớ lại vẫn ngậm ngùi anh ạ. Ngày em vào lớp 10, những tưởng em sẽ được vào học Trí Đức theo dự định. Nhưng vì lúc đó nhà mình làm ăn sa sút, bố mẹ quyết định để cho em học ở quê, dồn tiền tập trung cho anh học nốt Đại học. Lúc ấy em đã buồn lắm nhưng chẳng giận anh đâu, chỉ tiếc cho những ngày tháng mong mỏi. Tiếc vì em sẽ chẳng có cơ hội được một ngày sống và học tập ở Trí Đức …

Tháng 6, anh ra trường rồi đi làm ngay, bản lĩnh Trí Đức giúp anh mạnh mẽ, vững vàng lập thân lập nghiệp. Bố mẹ mừng lắm. Em nghỉ hè và chuẩn bị bước vào lớp 12, năm học cuối cấp. Hai năm học cấp 3 trường tỉnh Sơn La, giấc mơ Trí Đức của em đã dần nguôi ngoai, dù thỉnh thoảng nghĩ tới vẫn bồn chồn tiêng tiếc…

Đầu tháng 7, nhận tháng lương đầu, anh về biếu bố mẹ và cho em một phần mua sách vở chuẩn bị năm học mới. Điều bất ngờ là anh bàn với bố mẹ hay cho em chuyển trường lên Trí Đức học. Anh biết không, lúc nghe tới chuyện này, lòng em bề bộn xốn xang. Năm cuối rồi, ở lại hay đi? Nếu là hai năm trước, khi bước vào lớp 10 thì em không cần phải đắn đo. Trí Đức, nghe tên thôi, em đã thấy bồi hồi sống dậy cả tấm chân tình, như người ta ví là tương tư, yêu thầm nhớ trộm. Bố mẹ và anh cho em tự lựa chọn và quyết định. Trí Đức là ước mơ và khát vọng nhưng tại thời điểm ngắn ngủi ấy sao em lại băn khoăn nhiều thế.

Đầu tháng 7, cũng sắp hết hạn nộp hồ sơ tuyển học sinh bổ sung ở Trí Đức. Trang web, facebook với những hình ảnh Trí Đức lúc nào cũng bày sẵn trong điện thoại, trên máy tính của em. Giấc mơ Trí Đức lại cháy lên trong em mạnh mẽ…

Và hôm nay đây, đang ở Ký túc xá Trí Đức, viết cho anh, em vẫn không dám tin. Điều mong ước của em trở thành sự thật rồi sao! Em đang ở giữa ngôi trường thân yêu này thật rồi sao!

image011

Ngày trước, dù đã 2 lần được theo mẹ lên đón anh về nghỉ giai đoạn. Vậy nhưng Trí Đức trong em lúc này vừa thật quen song cũng lại rất lạ! Quen vì đã bao năm nay Trí Đức đã thân thuộc với gia đình chúng ta trong từng câu chuyện, trong nỗi nhớ mà cả gia đình dành cho anh, quen vì đã từ rất lâu đây là ngôi trường mơ ước của em. Song cũng lạ lắm bởi đây là lần đầu em đến và chính thức trở thành học sinh Trí Đức, lạ vì vẫn khuôn viên ấy nhưng đã mang trong mình màu xanh tươi tắn đến lạ thường.

 image013 image015

Khoảng trời Trí Đức cao rộng nâng cánh ước mơ cho em

 Vâng, anh ạ, cuối cùng thì ước mơ về với Trí Đức của em đã trở thành sự thật. Em được làm một Người con của Đại gia đình Trí Đức, được bước tiếp trên con đường mà anh đã đi qua. Có quá nhiều cảm xúc, suy nghĩ muốn chia sẻ với anh trong giây phút này, phút giây xa gia đình để đến một nơi chưa từng được ở đó mà em cảm thấy như trở về nơi đã thân thuộc từ lâu.

Anh chắc không bao giờ quên được những tháng năm Trí Đức, anh nhỉ. Hôm nay vẫn vậy đấy anh. Những bữa cơm của gần 1000 học sinh được các bố, các u chăm chút cẩn thận, chuyền tình yêu thương như đối với chính con cháu ruột của mình. Bất ngờ nhất là bữa ăn đầu của em ở đây. Món tráng miệng là những trái xoài trong vườn trường đã được thu hoạch cách đó gần 2 tháng và kì công cất giữ đợi dành những đứa con yêu trở về. Tuy chỉ là một học sinh bổ sung, chưa trực tiếp có nhiều kỉ niệm và sự gắn bó hằng ngày với Trường nhưng thực sự em cảm nhận được tình yêu mà Thầy hiệu trưởng dành cho lũ học trò nhỏ. Có lẽ chỉ có tình yêu của người cha dành cho những đứa con, của những người trong gia đình dành cho nhau mới mang hương vị đậm đà của yêu thương như vậy anh nhỉ!

image017 image019 

Niềm vui, niềm hạnh phúc của những Người con Trí Đức mỗi ngày

 Ngày tháng sống trong niềm vui lớn của em bắt đầu rồi anh ạ. Được chào đón với tất cả tình yêu thương, sự quan tâm của Nhà trường, thầy cô và bạn bè, em tự nhủ với lòng sẽ nhanh chóng hòa nhập với Đại gia đình, sống và học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống của học sinh trường Trí Đức, để bố mẹ và anh tự hào. Nếu thu xếp công việc và được nghỉ, anh sẽ xuống Trí Đức đón em mỗi đợt em nghỉ giai đoạn anh nhé. Tết nguyên đán năm nay, em không chờ chiếc bánh chưng anh mang về nữa. Tự tay em sẽ được gói rồi nâng niu mang bánh về quê qua suốt một chặng đường dài…

Em muốn nói một câu chia sẻ lòng mình với tất cả mọi người anh ạ: Cảm ơn Trí Đức đã khơi dậy những ước mơ!

Tạm biệt anh nhé. Hẹn gặp anh ở Trí Đức.

 Em gái 12N6

Bài viết khác