Lặng thầm mà vĩ đại

Người Thầy – người cha vĩ đại
Tôi muốn bắt đầu sự “lặng thầm mà vĩ đại” từ hình ảnh người cha – người Thầy kính yêu… Nhiều khi, chúng tôi vô tư, hồn nhiên đi qua tháng ngày tươi đẹp của tuổi học trò dưới ngôi nhà chung Trí Đức. Chúng tôi vô tâm chẳng để ý đến sự thất thường trong bữa ăn, giấc ngủ của Thầy. Ấy vậy, ngày đêm, Thầy vẫn dành hết lòng mình cho chúng tôi, Thầy truyền tình yêu thương chúng tôi vào những đôi bàn tay, những trái tim vàng đang ngày giờ chăm sóc chúng tôi ở ngôi trường này. Một ngày, chúng tôi nhận ra điều kì diệu: Bóng dáng Thầy có ở mọi không gian trong một Trí Đức không hề nhỏ hẹp này. Bóng dáng Thầy có trong tim chúng tôi, trong mỗi người từng một lần có mặt ở Trí Đức. Cảm hứng viết về thầy, kể về Thầy, với chúng tôi, không bao giờ vơi cạn…
Hạnh phúc giản dị mỗi ngày!
Tôi muốn tiếp tục sự “lặng thầm mà vĩ đại” với một điều tưởng như rất đỗi bình thường vẫn diễn ra mỗi ngày quanh chúng tôi.
Những bàn ăn dọn sẵn.
Những món ngon đợi chờ.
Bát đũa xếp tinh tươm.
Nhà ăn lúc nào cũng thoáng sạch, thân quen.
Những nụ cười, lời hỏi han, những ánh mắt khích lệ và sự chăm sóc ân cần…

Chúng tôi luôn nhận được tất cả những điều ngọt ngào, ấm áp ấy khi “bụng đang sôi lên biểu tình” sau giờ học, giờ chơi đã mệt lử. Với lũ chúng tôi, khi ấy là hạnh phúc. Hạnh phúc giản dị mà thiêng liêng, quí giá. Hóa ra hạnh phúc đã rất gần chúng tôi, đang ở quanh chúng tôi, hằng ngày trong Đại gia đình thân yêu – Trí Đức.
Những lặng thầm chuẩn bị!
Giữa những khoảnh khắc vắng lặng của trường Trí Đức, khi học trò đang say sưa học tập trong tiếng giảng của giáo viên, chúng ta cứ ngỡ rằng không còn thêm hoạt động nào diễn ra tại đây nữa. Ấy vậy, ở một nơi, phía sau học đường, trong khuôn viên nhà bếp kí túc xá Trí Đức vẫn có những con người lặng thầm làm việc, lặng thầm ưu tư trăn trở để lo lắng từng bữa ăn cho chúng tôi. Đó là những người mà chúng vẫn thân thiết gọi là “bố”, là “u”– NHỮNG NHÂN VIÊN BỘ PHẬN NHÀ BẾP.
Tôi xuống nhà bếp vào một buổi tối. Khác thường ngày, tôi không xuống để dùng bữa mà để được nói chuyện với các bố, các u. Lần này, theo chân trưởng bộ phận bếp – bố Nguyễn Văn Hưng, tôi được nghe những lời tâm sự mộc mạc, chân tình, cảm động lắm…
Bộ phận nhà bếp trường THPT Trí Đức gồm 15 nhân viên, trong đó Ban lãnh đạo gồm 3 nhân viên: Bố Nguyễn Văn Hưng – trưởng bộ phận; bố Nguyễn Văn Học – phó bộ phận phụ trách mảng cơ sỏ vật chất và an toàn nhà bếp, nhà ăn; u Đỗ Thị Hoài – phó bộ phận phụ trách mảng an ninh và đời sống. Bên cạnh đó là 13 u phụ trách việc nấu nướng, sắp xếp bàn ăn và dọn dẹp. Số lượng không nhiều mà các u lại phải gánh vác một công việc nặng nề, đòi hỏi sự cần mẫn và kiên trì.


(Cộng tác viên Tâm An và tập thể nhân viên nhà bếp)

Theo những lời kể của bố Hưng, được tự mình tưởng tượng và trải nghiệm toàn bộ những công việc của nhà bếp trong một ngày, điều đó đã khiến tôi phải suy nghĩ nhiều.

Hơn 4 giờ sáng, các u đã phải dậy để mở bếp, đun nước nóng chuẩn bị nấu nướng. 5 giờ, tất cả đều có mặt để nhận thực phẩm cho thực đơn của ngày. Một số u chuẩn bị bữa sáng cho chúng tôi còn một số u bắt đầu cho việc sơ chế, bảo quản thực phẩm đảm bảo độ tươi ngon. 8giờ, các u bắt tay vào chuẩn bị cho bữa trưa: nấu cơm, xào rau…. và tất cả đều xong xuôi kịp phục vụ cho các con có bữa ăn vào lúc 10h45 (học sinh nam) và 11h15 (học sinh nữ) cùng các giáo viên, cán bộ, nhân viên trong toàn trường. Phải đến 12h 20, nhân viên nhà bếp mới ăn trưa và nghỉ ngơi để rồi đến 15h, nhà bếp quay trở về làm việc. Chỉ sau khi phục vụ cho học sinh ăn bữa phụ đêm xong xuôi, nhà bếp mới thật sự tĩnh lặng vào lúc 21h45…
Tôi chợt nhớ những ngày ở nhà có việc, chỉ phải phụ mẹ hai, ba mâm cơm thôi mà tôi đã cuống cả lên, sau bữa mệt oải. Vậy mà, các bố, các u ở đây chỉ có ngần ấy người đã có thể cáng đáng hàng nghìn xuất ăn ngày nào cũng bốn bữa đầy đủ: Sáng, Trưa, Tối, bữa phụ đêm. Thực lòng, tôi thấy ngạc nhiên và khâm phục các bố, các u vô cùng. Bao nhiêu năm tháng qua,các bố, các u vẫn lặng thầm chuẩn bị những bữa ăn ngon cho lũ con “quỉ sứ” chúng tôi như thế đấy.
Các bạn học sinh trường Trí Đức thân mến! Đã bao giờ chúng ta tự đặt ra câu hỏi, nhà bếp nấu ăn như thế nào, vất vả ra sao chưa? Liệu chúng ta có biết rằng, chính những lúc chúng ta đang ngủ say, những lúc chúng ta đang vui chơi ngoài sân trường hay hăng say học hành trên lớp, đắm mình trong mộng ước tương lai thì các bố, các u lại là những người đang vất vả chăm lo từng bữa ăn cho chúng ta. Chúng ta thấu hiểu quá rõ chân lí giản dị của con người mà chúng ta vẫn thường đùa rằng: Có thực mới vực được đạo. Nhất là thời nay, thời ăn ngon mặc đẹp. Nếu các bố, các u không dành tâm huyết để nấu các món ngon, liệu chúng ta có có dễ dàng chấp nhận?!
Hàng 1000 suất ăn cho mỗi bữa đâu phải dễ dàng gì! Thế đó, mọi việc nơi nhà bếp của trường cứ diễn ra thầm lặng như vậy! Cơm dẻo canh ngọt, các bố, các u nhà bếp chính là những người tiếp lửa cho mái ấm bình yên của Đại gia đình Trí Đức.
Những lặng thầm trăn trở, lo âu!
Có những lúc ngẩng đầu lên, bắt gặp bố Hưng đang xa xăm nhìn về phía trước. Tôi hiểu rằng bố có rất nhiều tâm sự và lời muốn nói.

(Trưởng bộ phận nhà bếp: Nguyễn Văn Hưng)

Và tôi cũng hiểu, những ưu phiền của bố chính là bởi lo lắng cho việc đảm bảo sức khỏe của những đứa con non nớt là chúng tôi, là sự nghĩ suy về dinh dưỡng các món ăn trong một ngày. Đã được tận mắt nhìn thấy những vất vả của nhà bếp, tôi nhận thấy các bố và các u luôn có một sức mạnh tinh thần đáng nể để vượt qua những khó khăn của công việc này. Bố đã trả lời những khúc mắc của tôi bằng sự chân thành nhất. Đó chính là TÂM HUYẾT mà nhà bếp dành cho Thầy Hiệu trưởng Hà Trung Hưng, dành cho công việc này, và dành cho những người con, người cháu là chúng tôi đây.
Bố đã chia sẻ: Các con đều là con của bố, niềm vui của bố là được trực tiếp chăm lo cho các con từng bữa ăn. Không đem lại được cho các con những điều to lớn, bố chỉ biết cố gắng thiết kế những thực đơn, tìm nguồn thực phẩm sạch, cùng các cô chú bếp làm ra những bữa cơm ngon cho các con. Bố mong các con ăn ngon miệng, khỏe mạnh mới có sức học hành. Các con nhớ bảo ban nhau cố gắng học cho nên Người, đừng phụ lòng cha mẹ các con ở quê và Thầy Hiệu trưởng…
Còn u Hoài nói với tôi: Mỗi lần từ nhà bếp nhìn lên, thấy thầy trò say sưa dạy, học, u nghĩ đến sự mệt nhọc, vất vả của các con cũng giống như con ruột các u ở quê. Nhờ đó, các u dồn hết tình cảm để chuẩn bị cẩn thận các món ăn cho các con. Các con xứng đáng được nhận sự chu tâm này.Vì các con đang sống xa nhà, các u chỉ muốn làm thay bố mẹ các con một phần sự chăm sóc để các con thấy bớt nhớ nhà mà học cho tốt hơn.
Nghe những lời của bố, của u, tôi thấy như đang được ở bên bố mẹ tôi, ông bà tôi, lúc nào cũng vậy, ấm áp, thân thương! Chỉ là những lời giản dị, không phải là những triết lí sống cao xa. Nhưng cũng đủ làm chúng tôi cảm động và tự khắc lòng mình: Làm việc cần có TÂM. Vĩ đại hơn là ở lẽ sống yêu người, yêu con cái người như yêu mình, yêu con cái mình. Có thể thấy ở đó là những tấm lòng hi sinh thầm lặng. Tự nhiên mà sâu sắc, lẽ sống ấy thấm dần vào lòng chúng tôi như những bát canh ngọt, mát lành!
Tình cảm giữa người với người thiêng liêng đến nhường nào, các bố, các u là những người hiểu rõ nhất. Vì vậy, ngày đêm, bố trăn trở, lo nghĩ việc thay đổi thực đơn cho học sinh theo tuần, cẩn trọng cân nhắc hàm lượng dinh dưỡng cho từng món ăn. Không chỉ vậy, hàng ngày, nhà bếp luôn giám sát, hỏi han, thăm dò ý kiến của chúng tôi về đồ ăn để thay đổi cho phù hợp hơn….
Bố còn kể thêm về cuộc sống của các bố, các u. Phần lớn mọi người đều từ vùng đất Vĩnh Bảo, Hải Phòng – quê hương của Thầy – lên đây làm việc, xa gia đình trong một thời gian dài. Có lẽ các bố, các u chẳng tránh khỏi những nhớ nhà, nhớ quê. Những lần được nghỉ giai đoạn, chúng tôi sung sướng tìm về, hạnh phúc ấm áp bên gia đình. Ngôi trường vắng lặng, chỉ còn lại Thầy và các bố, các u mà thôi. Có lẽ chính bởi sự đồng cảm về hoàn cảnh sống, bởi tình yêu thương sẵn có nơi các bố, các u mà chúng tôi có cơ hội được nhận tình cảm ấm nồng, thân thiết đến nhường ấy. Cũng có khi vào giờ nghỉ giải lao, mấy bố con lại cùng quây thành vòng tròn đá cầu, trò chuyện cười đùa vui vẻ ngay dưới sân kí túc xá. Quý lắm những tình cảm chân tình, đằm thắm này! Trí Đức ơi, nơi đây mãi mãi là ngôi nhà thứ hai bình dị, chan hòa thương yêu!
Bố Hưng có kể cho tôi về những công đoạn kiểm tra thực phẩm vô cùng kĩ càng và chất lượng. Nhà bếp luôn cố gắng tìm nhập thực phẩm theo mùa, không chọn đồ trái mùa cho học sinh ăn. Không những thế, Ban Y tế nhà trường vẫn luôn tổ chức kiểm tra đột xuất về an toàn thực phẩm và vệ sinh nhà bếp. Và lần nào kiểm tra, họ cũng nhận được kết quả hài lòng.
Tôi còn biết được, trong thâm tâm mỗi bố, mỗi u làm bếp, luôn có một lời cảm ơn dành cho Thầy Hiệu trưởng Hà Trung Hưng. Chính nhờ Thầy mà các bố, các u được sống trong một gia đình ấm áp và hạnh phúc với ngàn đứa con, đứa cháu thân thương. Nhờ Thầy, nhà bếp luôn có những nỗ lực phấn đấu hết mình để sống cho ý nghĩa hơn. Và nỗi lòng của bố cũng chính là lời nói của chúng tôi – những thành viên bé nhỏ trong đại gia đình KTX Trí Đức – luôn muốn gửi đến Thầy Hiệu trưởng. Có lẽ rằng, khi xa rời mái trường này, sẽ không bao giờ chúng tôi được sống trong một môi trường đầy tình thương như thế này nữa. Giờ đây, chỉ mong sao thời gian đừng tiến về phía trước, hãy dừng lại một chút để chúng tôi được sống trong sự ấm áp thêm một lần nữa. Trước khi tất cả đều trở thành những chú Chim Ưng sải dài đôi cánh bay vào không trung.
Cuối buổi nói chuyện và gặp mặt bố Hưng, bố có lời nhắn nhủ gửi đến phụ huynh và cho cả chính chúng tôi. Tuy đơn giản, nhưng đó chính là phương châm , mong muốn lớn nhất của nhà bếp: Bộ phận nhà bếp chúng tôi đã, đang và sẽ tiếp tục làm việc hết sức và hết khả năng của mình. 100% cơ sở vật chất đã đáp ứng đầy đủ; dinh dưỡng các món ăn luôn được đảm bảo; thực đơn phong phú; món ăn đa dạng, được thay đổi liên tục trong từng tuần. Nhà bếp luôn sạch sẽ, thoáng mát và gọn gàng. Và hơn nữa, vì tương lai của mọi thế hệ học sinh Trí Đức,chúng tôi đã lắng nghe và làm việc theo đúng tinh thần chỉ đạo của Thầy Hiệu trưởng Hà Trung Hưng, của BGH nhà trường, đồng thời luôn coi trường Trí Đức là ngôi nhà thứ hai của mình. Phụ huynh hãy tin tưởng vào cán bộ nhân viên ở đây. Chúng tôi sẽ luôn chăm sóc tận tình, chu đáo, và sẽ luôn gần gũi các con để các con không cảm thấy thiếu thốn tình cảm. Còn các con hãy cố gắng học tập để không phụ sự kì vọng của cha mẹ, nhà trường.
Thưa các bố, các u, cho con được bày tỏ những nghĩ suy đang chất chứa trong lòng chúng con. Chúng con sống ở mái trường Trí Đức ba năm, tuy không dài nhưng cũng không hề ngắn. Vậy mà bấy lâu nay, chúng con chưa biết quan tâm các bố, các u vất vả ra sao, chúng con cũng không biết lắng nghe, chia sẻ với những vất vả ấy. Chúng con chỉ biết nhìn những thứ ngay trước mắt, và nhận xét những gì mình thấy. Mỗi lần vào nhà bếp, chúng con chỉ biết đòi hỏi các bố, các u món này, cái kia, chúng con quen được nhận sự đáp ứng mà quên chẳng hỏi xem mọi người có nóng không, có mệt không? Chúng con thật sự cảm thấy xấu hổ bởi những ngây ngô, vô lo vô nghĩ đó của mình. Bởi vì khi cất tiếng gọi bố, gọi u mà chưa biết đến bổn phận làm con của mình…. Cũng lớn cả rồi, vậy mà phải đến tận bây giờ, qua những bài học làm Người của Thầy Cô Trí Đức, chúng con mới thấm thía, thấu hiểu và biết trân trọng những điều quí giá quanh mình.
Tạm rời xa khu nhà bếp, tôi trở về lớp tự học tối…Ngày mai thức giấc, tôi lại được thấy những gương mặt thân quen luôn bên cạnh chúng tôi, thay bố mẹ chăm lo cho chúng tôi. Mỗi ngày mai, chúng tôi lại có được những bữa cơm ngon, canh ngọt, có được những nụ cười với sự trìu mến không gì bằng. Quả thật những nhân viên nhà bếp luôn là những con người LẶNG THẦM mà VĨ ĐẠI.

Bài viết khác