Môn Toán và thầy tôi

Tôi vốn là một học trò yêu thích môn Toán từ những năm cấp 2. Một phần bố mẹ tôi định hướng, và dù sao Toán có công thức, có vẻ dễ học hơn Văn. Tôi cũng nhận thấy vai trò của nó đối với tương lai. Yêu thích và dồn công sức nhưng tôi vẫn chưa đạt được bất cứ thành tựu gì với môn Toán. Vì thế tôi dự tính khi lên cấp 3, tôi sẽ từ bỏ nó để theo đuổi một môn học khác.

Về Trí Đức học, tôi mới nhận ra suy nghĩ đó của mình là ấu trĩ, định trốn chạy vì thiếu nhẫn nại xét cho cùng cũng là hèn kém. Việc tôi học ở Trí Đức không chỉ đem lại sự yên tâm, hài lòng cho bố mẹ tôi mà điều quan trọng hơn, tại nơi đây, tôi khởi động lại được đam mê và quyết tâm theo đuổi đam mê. Khoảng trời riêng cho tôi lộng gió và cao xanh vời vợi những khát khao.

Khoảng trời Trí Đức luôn thắp sáng những ước mơ

Mọi chuyện trở lại với tôi tự nhiên và thuận buồm xuôi mái. Ở góc độ nào đó, tôi nhận thấy tất cả như một cái duyên. Duyên đưa tôi về với Trí Đức. Duyên cho tôi gặp và được học thầy – thầy giáo dạy Toán của chúng tôi: Thầy Phạm Văn Du.

Thầy là người truyền cảm hứng yêu học, ham học cho chúng tôi bằng phương pháp và cách thức thiết thực, gần gũi. Ở thầy luôn sẵn có nhiệt huyết, sự tận tình. Những lúc chúng tôi chưa hiểu bài hoặc vướng mắc vấn đề gì, thầy đều dành thời gian cùng chúng tôi tháo gỡ, chấm dứt những khúc mắc. Từ cách thức đó, thầy đem đến cảm giác nhẹ nhõm, bình thản để chúng tôi tiếp nhận kiến thức. Trong những tiết bài tập, thầy luôn đứng ở vị trí đồng hành cùng từng nhóm học. Quan sát và chỉ bảo, khích lệ từng đối tượng, Thầy cho cả lớp thấy, Toán là tiết học vui vẻ, thú vị đầy bổ ích. Thầy luôn sợ học sinh giấu dốt. Nên lúc nào thầy cũng gần với trò để phát hiện, động viên kịp thời, tiếp sức lực và tinh thần để học trò vươn dậy.

Với tôi, thầy luôn động viên tôi đừng bao giờ từ bỏ niềm đam mê, thầy khẳng định tôi có năng khiếu và khích lệ tôi. Nhờ thầy chỉ bảo, tôi đã nhận ra năng lực của mình để tự tin cố gắng.

Thầy cũng coi chúng tôi như con vậy. Những khi lớp mất tập trung, nói chuyện gây ồn hay còn có học sinh ngủ gật, thầy rất nghiêm khắc dạy dỗ, thầy đánh thức trách nhiệm, bổn phận làm con của chúng tôi, nhắc nhở chúng tôi giữ đạo hiếu với cha mẹ. Tôi nhớ lắm, câu mắng yêu mà vô cùng thấm thía của thầy: “Bố mẹ các anh tiền đóng gạo góp cho vào đây để nói chuyện, để lười biếng như thế này hả?”. Thầy chạm vào một thực tế mà chúng tôi không thể né tránh. Hằng ngày, chúng tôi ở Trí Đức, trong đủ đầy sung sướng học hành là sự đánh đổi bao nhiêu nhọc nhằn của cha mẹ chúng tôi ở quê; bao nhiêu trăn trở tâm huyết của Thầy Hiệu trưởng; bao nhiêu công sức, tấm lòng của các thầy cô giáo, các u , các bố… Có lẽ nào vô tư quá để vẫn còn làm những điều chưa phải?!

Thầy buồn nếu bài giảng của mình như gió ngang qua. Chính vậy, thầy rèn chúng tôi cách làm việc tập trung, cũng có nghĩa khi học là phải tập trung cho việc học. Thầy là tấm gương. Trong tiết học, mặc cho điện thoại rung lên mà thầy vẫn say sưa giảng bài. Làm việc không để ngoại cảnh tác động, phân tâm. Tập trung cao độ khi cần phát huy tính độc lập, phải đoàn kết sẻ chia khi trao hoạt động nhóm tập thể. Cách học, cách làm này rất hiệu quả với cuộc sống tập thể của chúng tôi ở Trí Đức.

Khoa học tự nhiên đòi hỏi nhanh nhạy, chính xác. Ngay từ đầu, thầy rèn cho chúng tôi cách làm bài nhanh và hiệu quả nhất. Vậy nên, khi làm bài kiểm tra, trong những kì thi giai đoạn, chúng tôi rất ít khi bị thiếu thời gian và còn đạt được kết quả rất khả quan.

Giờ đây, tôi đã gặt hái thêm những quả ngọt của bộ môn này, đó là được các bạn tín nhiệm bầu làm cán sự môn toán. Tôi đã tự tin khi có thể giảng bài cho những bạn yếu hơn, có thể giúp đỡ các bạn trong lớp từ trung bình lên khá, tổ chức chữa những bài khó để nâng tầm kiến thức.

Câu tục ngữ: “Không Thầy đố mày làm nên”, với tôi và các bạn của tôi trong trường hợp này là quá đúng. Nhờ có thầy dìu dắt mà môn Toán của lớp luôn là một trong những môn yên tâm nhất, thú vị nhất. Môn toán – không biết tự bao giờ, đã trở thành một niềm đón đợi, một tâm thế hân hoan, háo hức. Trong tâm trí chúng tôi, môn Toán gắn liền với một người thầy tận tình say sưa, nhiệt huyết với học trò.

Và nhờ có thầy khích lệ, tình yêu Toán đã trở lại và đang thôi thúc trong tôi những ước mơ gắn liền với môn học này.

Chúng tôi muốn cất lên lời nói tri ân đến thầy Phạm Du. Chúng tôi biết ơn Trí Đức đã đem đến cho chúng tôi những người thầy xứng danh là Nhà Giáo Vàng. Nhờ có những điều tốt đẹp đó, chúng tôi thực yên tâm gắn mình với tổ ấm nơi đây để lập thân, lập nghiệp.

Đỗ Minh Trí – 11N5

Bài viết khác