Những hạt ngọc tâm hồn !

1.MỘNG KHÁC THƯỜNG

Mấy chục tỷ đồng trang kín đất

Xây trường Trí Đức nghiệp TRUNG HƯNG

Mỹ Đình đất tốt, hồn thơm thảo

Đón gió muôn phương mộng khác thường.

Có kẻ chê bai, người “ rõ dại ”

Riêng lòng chí thú “ đạo quân vương ”

Khai Tâm, dưỡng Trí, yên đời trị

Cốt muốn con dân được sáng lòng.

Hà Trung Hưng

 

 

2.Thú Gian truân

An nhàn không thích, thú gian truân

Trí Đức nên công trải nhọc nhằn

Thương trò nội trú như con đẻ

Tụ họp Anh Tài để dạy răn.

Cốt dạy cho trò thật tinh thông

Tài cao, Đức rộng được vun trồng

Mái trường thắp sáng bao hồn trẻ

Cái “Thú Gian truân” tự ấm lòng.

Ai đã thăng trầm gội gió sương

Yêu lòng ve vuốt cảnh tha hương

Trải đời đã ngán vòng danh lợi

Mới “Thú Gian truân” mở dựng trường.

Dựng Trường Đời không để lập danh

Noi theo tiết tháo bậc Cha Anh

Khai Tâm, dựng Đức nâng hồn trẻ

Thỏa chí chơi, lòng chẳng cầu vinh.

( Thân mến tặng tất cả các thế hệ Học sinh – Những người con của Đại gia đình Trí Đức )

     Thầy – Cha

       Hà Trung Hưng

 

   3.HOÁ THÂN

Con là hương của đời ta

Cho con muôn nét hào hoa rạng ngời

Mong con sáng láng nên người

Ân tình ta chẳng tiếc lời dạy con

Trong xanh bao cặp mắt tròn

Lời ta kết ngọc biết con hiểu gì ?

Cứ đi, đi mãi, con đi

Ngày mai con hiểu những gì hôm nay

Một đời say, tỉnh, tỉnh, say

Thương yêu tràn ngập ngất ngây tình đời

Có căn duyên sống làm thầy

Hoá thân răn dạy lớp người tuổi thơ

Theo con đến mọi bến bờ

Cười rơi nước mắt lặng lờ tiêu dao

Hôm nay, sẽ hoá hôm nào

Ta đưa con mãi đi vào ngày mai

Mấy lời tỏ tấm tình dài

Tình ta nâng cánh con bay ngàn trùng.

( Thân mến tặng tất cả các thế hệ Học sinh – Những người con của Đại gia đình Trí Đức )

Thầy – Cha

Hà Trung Hưng

 

 

4.CHÚC MỪNG LỄ KHAI GIẢNG

NĂM HỌC MỚI

 

Trống mở, cờ dong thoả ước mong

Hôm nay đội ngũ sóng trùng trùng

Hiền Tài góp sức xây cơ nghiệp

Lớp lớp học trò tụ bốn phương

Vận hội Mây – Rồng ra đất sáng

Thời cơ cưỡi gió phất cờ hồng

Người về Trí Đức vui khai giảng

Hẳn thấy trường này đáng cậy trông !

Nở đoá Sen thơm hồn Trí Đức

Hùng tâm rực lửa ấm muôn lòng

Búp xanh nhọn thẳng nhô làn sóng

Lá biếc giăng tình giữa sắc không

Cao thượng đài hoa soi bóng nước

Làn hương ngát toả rạng non sông

Học trò muôn xứ về tu đạo

Hưng nghiệp anh em quyết một lòng.

       Hà Trung Hưng

 

 

 

5.ĐÊM TRUNG THU

TRUYỀN THỐNG TRÍ ĐỨC

Tùng ! Cà rà… tùng !…

Ngọn lửa rung rinh…

Thiện – Nam – Ngọc nữ dáng hình Tiên Nga

Yêu thương con trẻ xa nhà

Cùng con mở hội chung vui đêm Rằm…

Rồng bay, Phượng múa ! Kì Lân !…

Nào vui lên ! Khỏi nhớ thầm đêm nay

Bay ! Bay lên ! Thả hồn say…

Trí cao con trẻ mai xây dựng đời

Kiếp người có một lần thôi

Sống cho ra sống giữa đời đục trong

Xa quê chẳng thẹn với lòng

Với ông bà, với tổ tông muôn đời

Ai sinh ra chẳng có thời

Than thân trách phận hoá người thị phi

Ai sinh ra chẳng có thì

Đức tài khẳng định giữa đời mà đi

Bước chân xa ! chớ ngại gì

Đức đầy gạn lọc ! Xin ghi tạc lòng

Trí cao vươn tới tột cùng

Lập thân phải đạo thuận lòng thế nhân

Thân già ! Bà giết kì lân

Hội Trung thu rước đầu lân muôn đời

Cà rà … tùng ! Giọt trống rơi

Ta say tiếng nhạc không lời chiều thu.

( Thân mến tặng tất cả các thế hệ Học sinh – Những người con của Đại gia đình Trí Đức )

Thầy – Cha

Hà Trung Hưng

 

6.TÌNH TRĂNG VÀ HỌC SINH TRÍ ĐỨC

Trăng ơi trăng

Trăng có hay

Trí Đức ta

Yêu mến trăng

Như yêu Trường.

 

Trăng ơi trăng

Trăng có nghe

Trí Đức ta

Đang hát vang

Tình chúng mình.

 

Trăng ơi trăng

Trăng biết không

Trí Đức ta

Nuôi ước mơ

Thăm chị Hằng.

 

Trăng ơi trăng

Trăng đợi nhé

Một ngày kia

Ta với trăng

Chung một nhà !

Hà Trung Hưng

 

7.Cho con xin

(Những năm học xa nhà ở nội trú KTX Trí Đức mới thấu hiểu sự vất vả hy sinh của bố mẹ)

Cho con xin một chút sương và nắng

Trên mái đầu điểm bạc của mẹ cha

Để con hiểu về tình cha, tình mẹ

Nuôi con thơ trong vất vả gian lao.

 

Cho con xin một chút ít nếp nhăn

Để thấu hiểu sự cần lao khó nhọc

Nuôi con thơ khôn lớn trở nên người

Sống ngập tràn trong tình yêu hạnh phúc!

 

Cho con xin một chút giọt mồ hôi

Và nước mắt âm thầm rơi lặng lẽ

Của mẹ cha vẫn suốt đời mong mỏi

Theo bước chân con khôn lớn từng ngày.

 

Cho con xin – xin mọi điều vất vả

Mọi hi sinh cha mẹ đã vì con

Cho con xin – xin tất cả mọi điều

Cùng cha mẹ con đi vào cuộc sống.

Nguyễn Thu Thủy – 10A3 – K4

 

8.Ở nơi ấy

( Chiều thứ bẩy ở KTX Trí Đức nhớ về cha me )

Ở nơi ấy – Nơi Hà Thành sôi động,

Con nép mình vào mỗi buổi chiều nghiêng

Lặng lẽ nhìn mây bay về lả lướt

Tận chân trời – nơi con sinh ra.

 

Từ nơi ấy, con gửi vào trong gió

Bao lời thương, niềm nhớ đến mẹ cha

Nhưng cơn gió đâu hiểu lòng con trẻ

Mải chơi đùa, quên mất lối đi xưa!

 

Gió ơi gió sao vô tư đùa nghịch

Để quên đường, lạc lối biết về đâu?

Gió ơi gió con biết lòng cha mẹ

Đợi tin con lòng mong mỏi khôn nguôi?

 

Ở nơi ấy, con âm thầm lặng lẽ

Vẫn nhìn trời mỗi buổi chiều nghiêng ngả.

Rồi giật mình, băn khoăn con tự hỏi,

Gió và mây không biết lối đi về?

Nguyễn Thu Thủy – 10A3 – K4

 

9.QUÊ HƯƠNG

Ký túc xá, chiều thứ bảy vắng tanh

Con ở đây chốn Đô thành xa lắm

Lòng nhớ thương về một miền quê vắng

Dáng mẹ tảo tần bao tháng bao năm.

 

Một cánh diều chao liệng phía xa xăm

Cho con nhớ những đêm rằm quá đỗi

Hương cốm quê mình thoảng trong gió thổi

Sao đậm đà như lòng mẹ thiết tha!…

 

Bắc Giang ơi! Giờ con đã đi xa

Mà trong con mãi mãi là nỗi nhớ

Con nhớ quá, tuổi thơ nào một thuở

Thương dòng sông bên lở bên bồi.

 

Ơi quê hương ! Ơi tiếng mẹ đưa nôi

Giờ đây con đã xa rồi tất cả

Con thương mẹ cha cả đời vất vả

Quê hương là tất cả trong con.

Nguyễn Thị Hòa – 10A1 – K4

 

 

10.TRĂNG 16

Cảm xúc lần đầu tiên được dự “Đêm Hội Trăng Rằm Trung Thu Trí Đức”.

16 tuổi tôi xa nhà nhớ lắm

Đón trung thu ký túc với bạn bè

Bầu trời kia và chị Hằng là một

6 tỷ người cùng ngắm một vầng trăng.

 

Con nơi đây sống trong tình thân ái

Hiểu nhau hơn khi cùng cảnh xa nhà

Cha mẹ yên tâm không lo lắng điều chi

Hãy tin tưởng rằng con luôn cố gắng.

 

Hương cốm thu giăng đầy trời, quyện lại

Như nối tình bè bạn khắp bốn phương

Cùng đoàn kết xây lâu đài hạnh phúc

Từ ngôi trường Trí Đức mãi thân yêu.

Đào Vân Anh – 10N1 – Khóa 6

 

 

11.Về quê

(Sau kỳ thi Giai đoạn 1 mấy đứa chúng tôi cùng quê Yên Thủy – Hòa Bình sung sướng đem kết quả về báo công lần một cho bố mẹ)

Hôm nay tôi trở về quê cũ

Nơi tuổi thơ bao kỷ niệm vơi đầy

Con sông Đà vẫn lặng lẽ nơi đây

Gắn bó với đời tôi từ thơ bé.

 

Trở về đây trong vòng tay mẹ

Nghe lời ru, giọng hát êm đềm

Nghe tiếng hò tha thiết trên sông

Những con thuyền dưới trăng khuya khua mái.

 

Trở về đây dường như tôi sống lại

Thuở ấu thơ cùng những ước mơ

Ơi những trò đùa nghịch ngợm ngày xưa

Giữa cánh đồng vàng rơm nắng trải.

 

Quê hương ơi! Cảnh xưa vẫn vậy

Vẫn mùi hương, giai điệu năm nào

Vẫn cánh diều theo gió vút lên cao

Và tiếng sáo như trầm lắng lại.

 

Ngọn tre làng vẫn xanh, xanh mãi

Vẫn hát những lời ca thân thuộc

Tuy kham khổ mà hiền lành chất phác

Người quê mình cũng đẹp như tre.

 

Mấy đứa chúng tôi nay đã trở về

Lại tiếp bước bao người đi trước

Để đền công mẹ cha bao khó nhọc

Và bao ngày từng đèn sách, xa quê.

Bùi Anh Dũng, lớp 11A1 – K3

 

 

 

12.Dáng dấp ngày xưa

 

Con nhớ mãi những ngày tươi đẹp ấy

Cùng cha mẹ sớm tối quây quần

Con nhớ mãi, thuở con còn thơ dại

Không hiểu tình cha mẹ đã cho con.

 

Tuổi thơ ấy thuở quên quên nhớ nhớ

Những kỷ niệm con chôn chặt trong tim

Và mỗi lúc trong đêm đông lạnh giá

Con mơ mình trở lại những ngày xưa…

 

Nơi xa ấy mẹ cha hằng ấp ủ

Nuôi niềm tin cho con lớn từng ngày

Và hôm nay bên ngôi trường Trí Đức

Con lớn lên trong dáng dấp ngày xưa.

Đinh Thị Thanh – 12A3, khóa 4.

 

 

13.NGÔI SAO SÁNG NHẤT

(Sau hơn hai năm theo học ở nội trú KTX Trí Đức đã ngộ ra mẹ là Sao sáng nhất)

 

Con vẫn nhớ cái thuở còn thơ

Con hay hỏi mẹ ngôi sao nào đẹp nhất?

Mẹ nói rằng: “Là ngôi sao sáng nhất”

Tỏa sáng muôn ngàn những ánh sao.

 

Và cứ thế con lớn lên từng ngày

Cùng tháng năm lặng lẽ miệt mài trôi

Cùng với những vì sao sáng muôn nơi

Trên bầu trời khi màn đêm buông xuống.

 

Ngôi nhà con ở ngày xưa nay đã khác

Làng xóm mình cũng giàu đẹp hơn lên

Đôi mắt mẹ đã quầng sâu thâm tím

Làn da mẹ, sạn nắng, gió sương!

 

Có nhiều đêm mẹ nằm thao thức

Có nhiều đêm trăn trở nỗi lòng

Lo cho con một mình nơi xứ lạ

Biết làm gì khi không có mẹ ở bên?…

 

Lúc này đây khi xa quê, xa mẹ

Cùng bạn bè theo học TRÍ ĐỨC xa

Hình bóng mẹ chẳng bao giờ nhạt được

Mẹ là “sao” sáng nhất giữa lòng con!

Bùi Anh Dũng – 12A1 – K3

 

14.Nhắn trăng

 

Này ông trăng sáng tỏ

Ở tít trên trời cao

Trăng vào đây hỏi nhỏ

Những nơi nào trăng qua ?

 

Trăng qua miền quê xa ?

Qua cánh đồng thơm mát ?

Qua dòng sông hiền hòa ?

Qua vùng biển bao la ?

 

Trăng ơi ! Trăng có biết

Lòng trẻ đang mong chờ

Bao trái tim nho nhỏ

Cùng nhộn nhịp reo ca…

 

Đêm nay trăng Trí Đức

Đẹp tựa một bài ca

Trăng ơi ! Hãy bay xa !

Về tới tận muôn nhà

 

Nói với mẹ với cha

Rằng : Chúng con hạnh phúc

Bởi : Tình yêu người Thầy

Tựa vầng trăng sáng nhất.

Đoàn Thị Thúy – Lớp 12N1 – K5

 

 

15.CỔ TÍCH ĐỜI THƯỜNG

Tôi muốn kể đời nghe

Một câu chuyện bây giờ

Chẳng phải từ xa xưa

Nhưng thật như cổ tích !

 

Bỗng xuất hiện giữa đời

Một người tuy bình dị

Ý tưởng lại hiếm thay

Muốn gieo hạt giống thường

Thành loài cây chân quý.

Vừa nghe sao lạ lắm

Nhưng vì đâu chẳng hay

Lại có người tin tưởng

Gửi hạt giống vào tay.

Giữa cuộc đời vồn vã

Người vẫn bước âm thầm

Góp nhặt từng giống cây

Thành vườn ươm kỳ lạ

Chăm sóc và nâng niu

Dìu dắt và dạy dỗ

Uốn cho cây luôn thẳng

Hướng ngời theo ánh dương

Để mầm non được tốt

Đủ ánh sáng sinh sôi

Đủ bóng râm tươi mát

Là bao đêm trăn trở

Lặng theo tiếng thở dài

Thêm màu tóc pha sương

Người hy vọng ngày mai

Loài cây thành hữu ích

Mang tặng lại cho đời

Một sức sống tinh khôi.

Vườn ươm kỳ lạ ấy

Phải chăng Trí Đức này !

Đào Vân Anh (12A1-K6)

 

16.KÝ ỨC VỀ THẦY

Kính tặng Thầy Hà Trung Hưng

 

Có lẽ nào con có thể lại quên?

Nghĩa lý cuộc đời qua từng lời Thầy giảng

Con đang đi qua tuổi thơ trong sáng

Lớn lên theo bụi phấn trắng học trò.

 

Có lẽ nào con lại có thể quên?

Tấm lòng Thầy, ánh mắt nhìn sâu thẳm

Truyền niềm tin và tiếp thêm nghị lực

Chắp cánh cho con vững bước vào đời.

 

Mai lớn lên rồi con sẽ xa nơi đây

Sẽ tung cánh giữa bầu trời Tổ Quốc

Con đường con đi rộng dài phía trước

Ký ức về Thầy sáng mãi trong con.

Vũ Bích Liên (12A4 – K4)

 

17.MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU

 

Ôi hai tiếng thiêng liêng Trí Đức !

Đức làm người và Trí để vươn lên !

 

Một mái trường mang biểu tượng bông sen

Lấy Trí Đức làm riêng tên gọi

Tiếng vang xa tới Gia Lai, Bình Phước

Và nhiều nơi về đây tụ họp

Dưới mái trường đầy ắp tình thương

Của thầy cô bạn bè muôn nẻo

Cùng sẻ chia những niềm vui nhỏ bé

Những nỗi buồn, những nỗi xa quê…

Giữa mùa hè ra rả tiếng ve

Cùng giật mình – sắp tới mùa thi đó !

Những học trò lại cất cánh bay đi

Trước mắt chúng ta là cổng trường Đại học

Và bạn ơi xin nhớ đừng quên

Mái trường ta Trí Đức thân thương

Cho hành trang cho tri thức vững bền

Ta tin tưởng bay vào cuộc sống !

Vũ Hải Yến(12A2-K5)

 

 

 

 

18.TRÍ ĐỨC TRONG TÔI

 

Nhớ ngày nào tôi còn là trò nhỏ

Đi tìm trường để chắp cánh ước mơ

Trí Đức nơi đây, dừng chân, tôi bước đến

Bao ngỡ ngàng của cậu bé nhà quê…

Chẳng phải lần đầu tôi ra thành phố

Ôi! Nhưng sao cảm xúc dâng trào

Cái cảm giác không sao diễn tả

Chỉ biết rằng những ấn tượng sáng trong!

Lưu lại trong tôi mãi mãi không nhòa

Hình ảnh người Thầy đam mê, giản dị

Mở vòng tay đón chúng tôi vào

Rồi khuyên nhủ bao điều mới lạ.

Dường như đó chưa là tất cả

Về những gì tôi mới biết mới quen

Bỗng tim tôi lóe lên niềm tin mới

Mái trường này sẽ chắp cánh ước mơ!

Thời gian ơi! Sao trôi nhanh thế

Để bây giờ sắp phải chia xa…

Bao cảm xúc dâng trào khó tả

Ớn lạnh người cái buổi chia tay!…

Ở nơi đây một người Cha tận tụy

Lo đàn con giấc ngủ yên bình

Sáng hôm sau bồi hồi thức dậy

Đến kể cha nghe những mộng thần kỳ.

Trong hàng trăm người con yêu quý

Có đứa nào biết nổi chuyện đêm qua

Cha của chúng trọn đêm dài trăn trở

Về những gì chúng chưa hiểu chưa ngoan.

Cha ơi Cha! Con đang tự sửa mình

Mau khôn lớn Cha đỡ buồn đỡ khổ

Dành thì giờ Cha nghĩ việc lớn hơn

Cho anh em con những bước trưởng thành.

Cha là ngọn nguồn của những giấc mơ

Cho chúng con sức mạnh diệu kỳ

Cho con niềm tin, tình yêu cuộc sống

Vươn ngang tầm thời đại văn minh.

Nguyễn Sỹ Thịnh (12N1 – K5)

 

 

 

19.VÔ ĐỀ

 

Nhớ buổi đầu khi mới vào trường

Nhìn mọi vật sao mà lạ quá

Cũng bảng đen cũng dãy bàn quen thuộc

Nhưng trong lòng sao cứ thấy bâng khuâng!

 

Em lặng im nhìn phía cuối sân trường

Cây phượng vĩ đung đưa trong gió

Trên trời cao đám mây xanh là lạ

Ánh nắng xuyên kẽ lá rung rinh.

 

Hai năm học ở đây em mới hiểu

Tình Thầy trò thắm thiết bao nhiêu!

Thầy cho em thêm nhiều kiến thức

Cô cho em yêu trang sách học trò.

 

Thầy như người lái đò tận tụy

Đưa em đi đến bến cuộc đời.

Cô chắp cánh cho em vào cuộc sống

Bằng hành trang kiến thức trên đầu.

 

Thầy dạy em trước khi học chữ

Phải học thêm nhân, nghĩa làm người.

Ôi “Trí Đức” tên trường quen thuộc

In đậm dần trong trái tim em!

Nguyễn Thu Hồng, lớp 11A2 – K7

 

20.TÌNH CHA

 

Những đứa con từ mọi miền Tổ Quốc

Tụ họp nơi đây một mái ấm gia đình

Trí Đức đó, cùng người Cha tận tụy

Thức suốt đêm thâu vì hạnh phúc trẻ thơ.

Cha mỉm cười nhìn đàn con cởi mở

Cùng đùa vui mỗi buổi chiều về

Nhưng cơn đau hành hạ Cha dai dẳng

Cha già đi nhiều, khuôn mặt những nếp nhăn…

Cha dắt con qua những chặng đường

Bằng phẳng có, và cũng đầy gian khó.

 

Con đau một, Cha còn đau hơn thế

Không nói lên lời nhưng con hiểu Cha ơi!

Có những lúc mở mắt ra thấy Cha bên cạnh

Ánh mắt nhìn chan chứa yêu thương

Bao tình cảm dâng trào trong nước mắt

Lòng biết ơn, nghẹn chẳng thốt thành lời.

 

Cha vẫn thế vẫn kiên cương, giản dị

Cha dạy con bao lẽ phải điều hay

Những kinh nghiệm đường đời Cha đã trải

Mong cho con thành đạt hơn người.

Ở Cha đó, chứa niềm tin cao cả

Tấm gương sáng rọi chiếu những tâm hồn…

Cha chính là người con luôn kính, phục

Lòng ước mong sao, mình giống một phần!

Vì tất cả con muốn làm nhà giáo

Tiếp bước Mẹ, Cha trên những nẻo đường

Hạnh phúc trong tay niềm vui phía trước

Cha dõi theo con chập chững bước vào đời.

Cha ơi Cha! Con ơn Người nhiều lắm

Tấm lòng này con khắc cốt ghi tâm

Lời Thầy dạy hôm nào con vẫn nhớ

Con sẽ trở về với khát vọng trong tay!

Nguyễn Thị Bích Hạnh (12N1 – K5)

 

Bài viết khác