Nỗi niềm công tử Trí Đức

7 ngày. Con số lẻ quen thuộc. 7 ngày tưởng chừng như rất ngắn nhưng với một cậu con trai được mệnh danh là công tử đại gia như tôi lại khác. 7 ngày qua ở Trí Đức là những giờ phút trôi đi thật chậm. 7 ngày, tôi phải đối mặt với nỗi nhớ nhà, nhớ bố mẹ da diết. Và kì diệu đây cũng là 7 ngày tôi lột xác hòa mình với nhịp sống, với những gương mặt, những cái tên mà tôi vừa mới làm quen…. Lần đầu tiên trong đời tôi có những cảm xúc như vậy.
Bố mẹ đưa tôi lên Trí Đức học, tôi chẳng cần biết trường lớp ra sao, miễn đó là một trường cấp ba ở Việt Nam, thủ đô càng tốt. Thôi thích đi du lịch nước ngoài nhưng không thích du học.
Nhớ lại 7 ngày trước, khi nhập trường, tôi còn hào hứng và tưởng tượng ra những cảnh mình được tự do, sảng khoái trong môi trường mới Trí Đức. Khi đó tôi nghĩ cuộc sống từ nay tuyệt vời như những chuyến du lịch. Làm gì hay chơi gì, tôi cũng sẽ không còn bị mẹ cằn nhằn, nhắc nhở. Nam nhi thỏa chí từ đây. Tôi sẽ nói những chuyện lấp trời vá bể với những người bạn mới cùng trang lứa. Chúng nó chắc sẽ há hốc mồm mà nghe tôi kể về mọi chủ đề từ những bộ phim bom tấn đến những ngôi sao bóng đá nổi tiếng; về những chuyến đi du lịch kì thú của tôi chẳng thiếu xó xỉnh nào ở những quốc gia nổi tiếng; hay sẽ cho mọi người phải ganh tị về những hình ảnh tôi chụp ở sân cỏ worlcup 2014 ….
Nhưng hào hứng ấy kéo dài chẳng được bao lâu bởi cuộc sống tập thể, tự lập ở Trí Đức làm tôi luôn gặp phải những khó khăn. Những bộ quần áo thay ra, giờ tôi phải tự giặt lấy. Những bữa ăn đạm bạc thay cho những món ăn cầu kì mẹ tôi thường tự tay làm cho riêng tôi. Giờ tôi mới cảm nhận được cái gọi là cảm giác thiếu thốn, mất mát và sự luyến tiếc. Một công tử đại gia như tôi giờ phải chấp nhận cuộc sống chẳng tiện nghi hiện đại như thế này thật khó nói hết cảm xúc.
Đòi về, phải về, về ngay. Những khái niệm đó lẩn quất trong đầu tôi. Nhưng không thể mất mặt như vậy được. Bằng trang lứa tôi, hàng trăm đứa con gái, con trai cũng đang sống như vậy ở Trí Đức. Nghe kể thì các bạn ấy cũng hàng con nhà đại gia cả. Mình không thể đầu hàng hoàn cảnh, không thể. Trường Trí Đức bắt đầu làm tôi thay đổi…
7 ngày ở Trí Đức, thay vì tôi khoe khoang về quá khứ oanh liệt của mình thì tôi lại há hốc mồm nghe mà ngưỡng mộ thành tích học tập của mấy bạn cùng phòng. Các bạn ấy khá thật, từ Tiểu học tới giờ đủ các danh hiệu,ở mọi cấp từ cấp quận huyện tới hàng học sinh giỏi quốc gia. Bỗng dưng, ở đây, bây giờ, tôi thấy mình lạc lõng, thiếu hụt. Dần dần, tôi bị cuốn vào những câu chuyện học tập mà vốn dĩ trước đây tôi chẳng chút ham hố. Vốn dĩ, tôi đi học chỉ cần xếp hạng trung bình. Các thầy cô giáo cũ thường bảo tôi thông minh, nếu học sẽ rất giỏi, nhưng tôi không thích học.
Trước khi đến đây, tôi luôn bị thời gian cuốn trôi vào những trò giải trí xa xỉ thì nay, nhờ cuộc sống tự lập Trí Đức mà tôi có cảm giác mình trở thành một người có thể nắm giữ thời gian trong tay. Lần đầu tiên tôi tự lên kế hoạch cụ thể cho mình thực hiện theo ngày mà người ta vẫn gọi là thời gian biểu.
Mọi quĩ đạo tư duy của tôi đã bắt đầu bị phá vỡ. Tôi không còn bực bội đem KTX Trí Đức ra mà so sánh với những khách sạn năm sao mà tôi đã từng ở. Ngược lại, tôi tìm thấy ở Trí Đức cảm giác an lành như khuôn viên cõi Phật mà tôi từng ghé qua ở Cam – pu – chia hay Ấn Độ gì đó. Tôi dần thấy dễ chịu và thân gần với tất cả vạn vật quanh mình.

Sắc màu thân thương chỉ có ở Trí Đức

Bên tai tôi giờ văng vẳng điệp khúc của mẹ tôi: Bố con kiếm được nhiều tiền nhưng không phải để con… Tiền tiêu mãi cũng hết…Mẹ chỉ muốn thấy con học hành… Tôi nhớ cả những lời nói lớn tiếng giữa bố mẹ với ông bà vì bất đồng quan điểm trong cách dạy dỗ, yêu chiều tôi… Tôi nhớ mẹ tôi quá. Thú thật, tình cảm này chưa bao giờ rõ rệt trong tôi đến như vậy. Dù đi du lịch nước ngài cả tháng trời, tôi cũng chẳng mảy may nhớ đến ai ngoài việc tôi ăn chơi thế nào cho thỏa thích.
Tôi đã hiểu tại sao bố mẹ tôi gửi tôi vào học ở Trí Đức.
Ngồi ghế đá dưới chân Phật Quan Âm Bồ Tát ở vườn trường, ngắm bông sen hồng nở muộn, thoang thoảng hương ổi chín, tôi nhận ra mùa thu đã về. Những điều đơn giản quanh mình quí giá biết bao. Bất giác, tôi muốn chút bỏ tất cả quá khứ mà tôi cho là oanh liệt trước đây. Quá khứ đó giờ chỉ còn là cái ảo ảnh mờ nhạt, vô vị, không màu.
Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn ngôi trường Trí Đức đã giúp tôi tìm được chính tôi. Tôi mỉm cười. Vĩnh biệt chàng công tử đại gia….

Vườn Trí Đức – Vùng trời bình yên

Bài viết khác