Thầy tôi

Gió lạnh đầu đông chẳng hẹn đã về. Ra đường, gió bắt đầu ào ạt từng cơn. Những đêm mùa đông cũng như dài hơn vì lạnh. Trằn trọc ngủ giấc chẳng sâu. Kỉ niệm của thời học sinh ấm áp bên người cha – người Thầy kính yêu chợt ùa về, miên man. Thời gian ơi, giờ này Thầy tôi…..


Người Thầy – Người Cha yêu dấu của Đại gia đình Trí Đức

Ghét lắm cái nắng tháng 6 làm mồ hôi trên trán Thầy rơi nhiều. Trời rưng rưng đổ lửa. Đất trời như nung như nấu. Ai xui Thầy tất bật ngược xuôi? Lạ gì đâu. Vẫn những đứa con khối 12 của Thầy kề cận ngày thi Đại học. Các con học, Thầy ngơi nghỉ được sao? Các con thức đêm thức hôm ôn bài, Thầy trằn trọc mà thương lo khôn thấu. Ngày thi càng đến gần, học trò lo thi, Thầy lo các con mình nắng gió, khăn gói đến trường thi chẳng còn được tận tay, tận mắt chăm nom các con. Và Thầy nhớ, Thầy thương… Lại một lứa con yêu phải rời xa Đại gia đình. Liệu các con có công thành danh toại? Gánh lo chưa vơi, gánh nhớ lại đầy. Cứ như thế, có hè nào hoa phượng không nở? Có hè nào ve lặng không kêu? Có hè nào trời thôi không nắng? Và có hè nào Thầy bớt thương lo? Trời hè kia nóng lắm nhưng chắc đâu đã nóng bằng nhiệt huyết tim Thầy?… Phảng phất trời đông hương sen mùa hạ, nhớ trường, nhớ Thầy ấm cả mùa đông.


Sen vườn Trí Đức

Ghét lắm những đêm dài thao thức. Mấy trò nhỏ chưa ngoan làm tóc Thầy bạc thêm. Phạt đứa con hư, các con đau một, lòng Thầy tê tái trăm bề. Vừa thương vừa giận. Nào có bỏ được đâu. Ai cũng biết rằng, phía sau ánh mắt cương nghị, nghiêm khắc của Thầy là cả một đại dương yêu thương vô bờ bến mà Thầy đã dành trọn cho các con yêu… Năm tháng trôi, biết bao thế hệ học trò nối nhau đi qua dòng sông sóng gió. Con thuyền ấy vẫn mưa nắng dãi dầu, đằm mình nơi sông nước. Sóng to gió lớn va đập mạn thuyền, thuyền oằn mình nâng đỡ chở che.

Ghét cái sự hồn nhiên, nhí nhảnh đôi khi đến vô tâm của tuổi học trò. Vẫn một bài học đầu tiên để làm Người mà để Thầy phải dạy mãi không thôi? Thầy nói, trò hiểu; Thầy dặn, trò vâng… Thế nhưng, bè bạn tung tăng, hát hò nhảy múa, nhớ việc vui chơi, chữ rơi quên nhặt. Rồi hối tiếc, rồi ăn năn. Nói lời xin lỗi, cam kết cuối cùng…. xong cũng lại bỏ bẵng lời răn. Ngày còn đi học, chót làm khổ Thầy vì tội gây nắng, gieo mưa. Đến khi xa trường, chiêm nghiệm trả vay, khôn ngoan có đủ, ngẫm lời Thầy xưa, thấm tận tim gan.
Ghét lắm những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông miền Bắc. Con nhớ, mỗi khi trời chuyển mùa là sức khỏe Thầy lại chẳng an, Thầy lại mệt, lại ốm. Tấm thân gầy hanh hao đã bao mùa che chắn cho chúng con giờ vẫn mãi còm cõi chuyển đưa những chuyến đò. Nhớ mỗi sớm mùa đông, ngày nàoThầy cũng chẳng quên dặn chúng con mặc ấm, quàng khăn kẻo ốm. Vô tư nhận lấy lòng Thầy mà chúng con, chẳng đứa nào biết hỏi lại xem Thầy có lạnh lắm không. Những đêm đông giá, khi đàn con đã ngủ, kí túc im lìm, Thầy lại lặng mình nơi sân trường nhấp nhỏm chưa yên. Trời đêm lạnh lắm. Thầy ơi….

Hà Nội xao xác mùa đông, thương Thầy đến nao lòng

Nhưng thích lắm những dịp trường vào hội. Cứ nghe trống hội, cứ thấy đèn sao là lòng chúng con rộn rã tưng bừng. Thầy thương đàn con xa tổ ấm gia đình, xa bố mẹ, người thân để vì ngày mai lập nghiệp. Để bù đắp, Thầy ngày đêm nghĩ ra trăm phương ngàn cách đem lại nhịp sống, hơi thở an bình, đem cuộc sống vui sướng đến cho chúng con. Nhưng có mấy ai biết rằng, trước mỗi lần tổ chức hoạt động, hội hè cho toàn KTX, Thầy lại phải thức trắng đêm để lo toan mọi bề. Thầy mong cho chúng con phải thật vui vẻ, phải thật an toàn…
Con nhớ đã từng nghe câu hát, và bài hát có nói rằng:
“…Người chở đò không nhớ hết người qua sông
Bởi dòng sông thì dài và rộng lắm…”
Ấy thế mà Thầy vẫn nhớ mặt, gọi tên từng đứa học sinh, kể lại “chiến tích” lớn nhỏ của mỗi đứa như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua mỗi lần chúng con về thăm trường. Có lẽ chẳng đơn thuần là Thầy nhớ trò mà chỉ có thể là trái tim người Cha mãi nhớ những đứa con. Trái tim ấy sao quá bao la, rộng lớn quá để đứng trước Thầy, chúng con thấy mình nhỏ bé và thơ dại vô cùng.

Trời giờ mới chớm đông. Có những ngày mùa đông lạnh và buốt lắm, chúng con mong Thầy bớt lo âu, trăn trở, Thầy dành chút thời gian chăm sóc sức khỏe của mình. Còn có bao thế hệ học trò Trí Đức không thể thiếu bàn tay Thầy. Có bao gia đình xa xôi ngàn dặm vẫn ngày đêm trông mong Thầy dìu dắt con em họ. Thầy nhất định phải khỏe mãi và phải an vui để tiếp tục ươm những giống hạt bình thường thành loài cây chân quý, mang lại cho đời quả ngọt, trái ngon.
Hẹn ngày gần nhất chúng con sẽ lại về thăm Thầy. Chúng con mãi nhớ và yêu Thầy nhiều lắm.
Học trò cũ Hoàng Ánh – K12

Bài viết khác