Trí Đức trong tôi

Nói đến trường THPT Trí Đức, những ai đã từng nghe tên thì cũng đều được biết đến đây là “Ngôi trường THPT độc nhất vô nhị của Việt Nam”. Nhưng thực chất của “độc nhất vô nhị” ở đây thì chỉ có chúng tôi – những đứa con của Đại gia đình này – mới thấu đáo bởi những trải nghiệm gắn bó. Với tôi, Trí Đức là một thế giới sắc màu của những nét riêng. Một cái riêng cần thiết để tồn tại, để khẳng định bản lĩnh và để vươn lên.

Nét riêng tôi muốn nói ở đây không có nghĩa là riêng rẽ hay sự tách biệt. Tôi muốn nói đến cái riêng trong việc ý thức sâu sắc về bản thể cá nhân, cái riêng của độc đáo, đặc sắc. Mỗi chúng tôi, cả ngôi nhà chung của chúng tôi đều mang nét riêng độc đáo ấy.

Sắc màu độc đáo biểu hiện trên mọi phương diện, trong từng cmkhông gian của Trí Đức.

Phần I: CỔ TÍCH VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG

Chuyện quá quen với chúng tôi nhưng luôn là quá lạ với những ai lần đầu nghe nói về Trí Đức: Nam – Nữ học riêng, ăn riêng, chơi riêng,… Câu chuyện về ngôi trường Trí Đức, từ góc nhìn này có vẻ mang sắc màu cổ tích. Nhưng đó là sự thật.

 Đối diện nhau qua khoảng sân trường và dãy nhà N1 chính giữa, hai dãy nhà N2 – nữ và N3 – nam là giảng đường, là nơi chúng tôi sử dụng phần lớn thời gian mỗi ngày cho việc học tập.

image001Nhà N3 – giảng đường học sinh nam

image003Nhà N2 – giảng đường học sinh nữ

 Hai dãy nhà ấy là thánh địa của hai thế giới nam – nữ chúng tôi. Mỗi lớp được sở hữu toàn phần không gian phòng học cố định. Mỗi phòng học đều rộng, thoáng, tiện nghi và cũng rất tôn nghiêm. Với chúng tôi, Trường cũng là Nhà nhưng không gian giảng đường luôn là nơi công cộng cần giữ gìn khuôn phép theo đạo học, nếp sống thời đại văn minh.

 image005Lớp học sinh nam

image007Lớp học sinh nữ

Những buổi tập trung dưới cờ, khi hội hè, họp Kí túc xá…, chúng tôi xếp hàng theo lớp, phân nửa nam – nữ. Như vậy đồng nghĩa với trên cùng một khoảng không chung, chúng tôi vẫn có hai thế giới riêng. Hàng ngũ luôn chỉn chu ngay ngắn.

image009

Vị trí các lớp nam

image011

Vị trí các lớp nữ

image013Trước giờ làm nhiệm vụ

Nơi học riêng và đương nhiên nơi ở – Kí túc xá – của chúng tôi cũng là hai thế giới riêng êm đềm và bình lặng. Hàng bảy tám trăm con người đang độ tuổi nhất quỉ nhì ma chúng tôi mỗi ngày vẫn chung sống yên vui ở chính nơi yêu thương, gắn bó này. Đó là Đại gia đình. Trong không gian rất riêng và lạ của kí túc xá, chúng tôi có khoảng lặng để di dưỡng tâm hồn.   

Tôi không biết mọi người nghĩ như thế nào về mô hình tổ chức có vẻ cổ xưa này. Thế kỉ XXI rồi mà vẫn là nam – nữ thụ thụ bất thân. Cũng có thể do quen rồi mà tôi thấy như vậy là hợp lí và nhận được từ đó không ít tiện lợi cho sinh hoạt và cho công việc học hành của mình hàng ngày. Ở tuổi nhạy cảm, ít va chạm nam – nữ thành ra tôi không bị phân tâm, không bị mất thời gian cho những chuyện không đâu trong những mối giao hữu bạn bè khác giới.

 Những khi Trường có công việc lớn, chúng tôi nam – nữ chung tay đoàn kết, chia sẻ trên tinh thần của anh chị em trong một gia đình, chỉ còn ở đó tình ruột thịt, thân thương. Mỗi người một việc, chúng tôi hiểu ý nhau, thỏa sức thể hiện tài năng của mình cùng anh chị em.

image015 image017Nam – nữ một nhà cùng chung ý tưởng sáng tạo

image019 image021Cùng đóng góp phần mình cho niềm vui Đại gia đình

Chúng tôi cứ như vậy mà đi qua năm tháng. Đó thực sự là những tháng ngày hồn nhiên trong veo của tuổi học trò. Những kỉ niệm có được nơi đây luôn ấm áp, chan hòa. Đó là điều tôi thấy rất riêng mà chỉ khi học ở đây tôi mới có. Phải chăng tất cả những điều khác lạ diệu kì ấy xuất phát từ một hiện thực là chúng tôi sống cùng nhau suốt bao tháng năm dưới cùng một mái nhà? Hay bởi mỗi ngày chúng tôi sống và học tập theo nền nếp gia phong được thiết lập bởi một người cha tâm huyết với sự nghiệp trồng người – Thầy Hiệu trưởng? Cũng có lẽ bởi chúng tôi may mắn được biết và đến với miền đất lành cổ tích Trí Đức thân yêu?

 image023Người cha giản dị, đáng kính của chúng tôi

 Đón đọc Phần II: HUYỀN THOẠI VỀ MỘT NGƯỜI CHA

Lê Bích Ngọc – 11N1

Bài viết khác