Chuyện về hai chàng trai phòng 506

Dáng người nhỏ nhắn với nụ cười hiền lành tạo ấn tượng dễ mến đối với mọi người ngay lần đầu tiếp xúc. Họ đều là những học sinh bổ sung vào đầu năm lớp 11, được xếp chung vào phòng 506. Tuy vậy, thực tế, hai bạn đều có điểm xuất phát thấp nếu không nói là quá yếu về mọi mặt. Đó là điểm chung ở hai chàng trai: Nguyễn Thế Long, Đỗ Tiến Ngọc – lớp 11N5 – Phòng 506.

Mỗi chàng trai là một câu chuyện dài trước khi có cơ duyên đầu quân về Trí Đức. Với Thế Long, kết quả của năm học lớp 10 ở quê nhà gói trong một số 0 tròn trĩnh. Bản thân học yếu lại ham chơi điện tử đã tạo cho Long tâm lí chán nản, bỏ bê học hành, thậm chí Long bỏ nhà đi một tuần liền.

Duyên phận may mắn như trời đưa đến cho cậu, mợ, dì của Long cái tên Trường Trí Đức. Sốt ruột, lo âu, thương con sót cháu, sợ Long vĩnh viễn tuột khỏi vòng tay…, cả nhà mỗi người một cách kiếm tìm nơi gửi con ăn học. Trường Trí Đức là điểm dừng. Tìm hiểu kĩ về lối ăn, cách ở, phương pháp giáo dục của trường Trí Đức, như nguồn sống tái sinh, cả nhà động viên Long vào Trường học. Cả gia đình phải bao ngày kì công làm công tác tư tưởng, Long mới thông. Chứ chỉ nghĩ đến môi trường nội trú xa lạ, không được chơi bời tự do lêu lổng, không điện thoại, không game, không tiêu tiền mặt, không tùy tiện buông thả … như ở ngoài đã khiến Long ngán ngẩm.

Nhưng cuối cùng Thế Long đã có mặt tại Trí Đức. Và như một phép màu, cuộc sống đã đổi thay dần theo thời gian….

Tiến Ngọc thì đỡ hơn một chút. Những  năm cấp II, bạn học không đến nỗi nào. Lên lớp 10, Ngọc bắt đầu trượt dốc, ham chơi cùng chúng bạn, không bỏ nhà đi nhưng thỉnh thoảng cũng trốn học. Kết quả là cậu rơi vào thảm họa rỗng kiến thức hoàn toàn. Nếu việc học tập rèn giũa bản thân trở nên xa vời với Ngọc thì đó cũng là nỗi buồn đau ám ảnh với cả gia đình Ngọc. Người cậu thương cháu, nghe danh tiếng Trường Trí Đức đã cùng bố mẹ Ngọc quyết tâm vận động Ngọc vào Trường.

 Con đường về Trường với Ngọc đương nhiên gặp phải thử thách. Lần đầu thi, Ngọc không đạt yêu cầu. Tuy nhiên, thấy Ngọc hiền lành lại có vẻ quyết tâm, cô Thủy (phòng giáo vụ) đã cho Ngọc cơ hội: Sau một tuần nữa đến kiểm tra lại. Đến Trường, không gian và cách thức học tập, ăn ở ngay lập tức đã đánh thức trong Ngọc ý muốn làm lại tất cả. Cơ hội đã có. Một tuần về nhà, Ngọc chuyên tâm xem lại bài vở. Và lần thi thứ hai, Ngọc được đỗ vớt vào lớp 11N5.

Ngọc chụp cùng các bạn 11N5 đang tập trung trong giờ học

       Ngồi học tại N5 hôm nay trong tâm thế thanh thản, tự tin, với Ngọc cũng là cả một chặng đường đầy cố gắng. Ngọc vào Trường đã phải bước qua nhiều vòng thử thách, trụ lại ở Trường cũng đòi hỏi đầy ý chí, nghị lực, quyết tâm. Nếu không có bản lĩnh và khát vọng vươn lên, chắc chắn con người ta sẽ đầu hàng, buông xuôi. Khi mới về với ngôi nhà chung quá đỗi rộng lớn này, Ngọc ngơ ngác trước hàng nghìn người con Trí Đức, trước bao điều lạ lẫm của cuộc sống tập thể tự lập, trong phòng lại toàn là các học sinh bổ sung đến từ mọi miền quê chỉ nghe tên Ngọc đã thấy xa xôi… Thời gian đầu ấy, lúc nào Ngọc cũng buồn rũ với tư tưởng nhớ nhà, muốn về. Có lẽ, chưa bao giờ Ngọc thấy thấm tình gia đình ấm cúng, quí giá thiêng liêng như lần xa nhà này. Ngọc nhớ mẹ, thương bố và tiếc những ngày tháng quá khứ vì nhận ra mình đã sống sai…

Thêm vào đó, khi Ngọc vào Trường thì các bạn đã học trước gần hai tháng với lượng kiến thức khá nhiều. Quá khứ chơi bời, rỗng kiến thức khiến cả Ngọc và Long phải học đuổi theo các bạn bở hơi tai. Đối mặt với cuộc sống khuôn thước, thực tiễn học tập rèn giũa khoa học, không tránh khỏi những lúc hai chàng trai thấy nản.

 Nhưng có cái hay và phải nói là một thuận tiện đầy sức hấp dẫn với hai chàng trai tuổi 16 -17 này là khi học nội trú, sống cuộc sống tập thể, họ được bạn bè chỉ bài, giúp đỡ. Chính nơi đây, họ đã thêm trải nghiệm “Học thày không tày học bạn” như cổ nhân đã nói. Và vui nữa, những giờ giải lao, những ngày nghỉ cuối tuần, cảm giác quí giá thời gian… Nhận thức đúng và nỗ lực thôi thúc hai bạn ngày một tiến bộ rõ rệt.

Hai bạn đấu tay trong sự cổ vũ của nhóm bạn giờ ra chơi

Cuối học kì I, với số điểm nằm trong tốp 6 của lớp, cả hai đều được chuyển lên lớp 11N4. Nhưng một phần vì quen bạn, quen thầy, cũng có phần muốn đặt mình vào những bước thử thách và đặt ra những tiêu chí cao hơn nên Long và Ngọc xin ở lại 11N5. Giờ đang là giai đoạn cuối cùng của năm học, hai bạn đang quyết tâm sẽ kết thúc với kết quả cao hơn nữa để chuyển lên lớp trên và sẵn sàng đối mặt với năm cuối cấp bước chân về đích.

Nhìn lại một quãng đường đầy chông gai thử thách vượt lên tại Trí Đức, , Ngọc và Long chưa thật hài lòng nhưng đã có thể mỉm cười mỗi khi nghĩ về cha mẹ… Sau ba kì thi giai đoạn, cả hai liên tục đứng đầu lớp 11N5, nhưng đáng nể nhất là lối sống thân thiện, luôn hòa đồng vui vẻ cùng tập thể lớp cũng như tập thể phòng ở. Giờ họ lại trong vị trí những chàng trai luôn sẵn sàng giúp đỡ, giảng bài cho các bạn yếu mới bổ sung vào kì II, các bạn chưa hiểu bài trong lớp.

Hướng dẫn bạn cùng lớp làm bài

Bây giờ thì thực sự cả hai đã bị cuốn hút với lối sống sinh hoạt tập thể thú vị trong KTX. Đặc biệt là Long còn không muốn về nội trú tuần mặc dù tuần nào cũng thừa tiêu chuẩn được xét. Cùng với cả phòng, hai bạn thường thu xếp nhường chỗ ngủ hợp lý, cách sinh hoạt thuận tiện cho các bạn tạo nên không gian gia đình ấm áp thân thuộc…

Mỗi ngày Trí Đức bây giờ là một niềm vui với Ngọc và Long. Niềm vui nhỏ thôi, thường nhật nhưng nó làm cuộc sống có thêm đầy ý nghĩa. Khép lại mỗi ngày không còn là tiếng cằn nhằn của mẹ với bữa cơm nặng nề như trước đây nữa. Cuối giờ học về là vui vẻ nhâm nhi cùng bạn bè ở căng tin ấm cúng.

Cuối giờ học về là vui vẻ nhâm nhi cùng bạn bè ở căng tin ấm cúng

Cùng các bạn trong phòng vận động bài tập cơ bắp với tinh thần: “ Khỏe để học”

Khoẻ để học

Khi được hỏi về cảm xúc của mình, Ngọc bộc bạch: “Ngẫm mới thấy ở trường Trí Đức quả là cái nôi luyện nhân tài. Chúng tớ nghĩ vấn đề là chỉ do học sinh có ý chí, quyết tâm học hay không? Mục tiêu cuối năm là cả hai được chuyển lên lớp 11N4 với số điểm khả quan hơn các giai đoạn trước. Chúng tớ vẫn cần phải cố gắng nhiều và nhiều hơn nữa.”

Ai đến Trường Trí Đức cũng choáng ngợp trước không gian vườn Trường. Người Thầy, người Cha Hiệu trưởng liên tục ươm thêm những mầm cây mới với tâm nguyện sẽ tạo nên một không gian sinh thái đa dạng, phong phú, một môi trường trong lành giữa một thủ đô san sát những tòa nhà cao tầng. Thiên nhiên đã khoác lên Trí Đức một màu xanh hi vọng, một sức sống mạnh mẽ  và những “hạt giống bổ sung” như Ngọc, Long cũng đang được nhân lên từng học kì như khẳng định một quy luật bất biến Trí Đức “vườn ươm giáo dục” đã làm thay đổi cuộc sống của nhiều thế hệ học sinh.

Và loài cây dành riêng cho mỗi học sinh Trí Đức vẫn sững sững giữa thử thách nắng mưa – Cây Ước Mơ:

Hãy tự tin và cố gắng các bạn nhé. Nôi Trí Đức nâng đón chúng ta chỉ với SỨC KHỎE và NGHỊ LỰC. Với CÔNG CHA – NGHĨA MẸ – ƠN THẦY và TÌNH BẠN ĐÍCH THỰC, theo thời gian, năm tháng, nếu chúng ta Chăm chỉ tích lũy kiến thức, kĩ năng theo Phương pháp hợp lý thì nhất định Ước mơ của mỗi chúng ta sẽ đơm hoa kết trái, rạng ngời tỏa sáng!

                                                                        Nguyễn Minh Linh – 11N5

Bài viết khác