Điện thoại +84 24 3768 6902
Liên kết

ĐỘC và LẠ!

Thế giới có nhiều kỳ quan thiên tạo và nhân tạo. Những kỳ quan đó mê hoặc, cuốn hút sự quan tâm của con người. Và trong sự tồn tại hằng ngày, mỗi chúng ta luôn luôn bắt gặp những điều kỳ lạ, đầy thắc mắc. Cũng như giờ đây, về học Trí Đức, ở tại ngôi trường ĐỘC và LẠ này, tôi nhận ra một điều: Chưa bao giờ câu hỏi đặt ra trong đầu tôi nhiều đến thế.

Tôi vốn là một học sinh giỏi từ lớp 1 đến lớp 9, cũng đạt được ít nhiều thành tích qua các kỳ thi Học sinh giỏi các cấp trong suốt những năm tiểu học và cấp 2. Tuy là con gái nhưng tôi có cá tính mạnh mẽ và bố mẹ luôn ủng hộ sự khám phá, sáng tạo của tôi. Chuẩn bị bước vào lớp 10, THPT Trí Đức là sự lựa chọn cuối cùng sau những tìm hiểu kỹ lưỡng về không ít trường THPT mà tôi và gia đình biết đến.Và tôi đã chính thức về với ngôi trường ĐỘC và LẠ này.

image001

Tôi cùng gần 300 bạn khác ở nhiều tỉnh thành trên cả nước bước vào cổng Trường Trí Đức rộng mở ngày nhập học. Vì trước đó, chỉ có bố mẹ tôi đến tận Trường tìm hiểu, tham quan. Tôi nghe bố mẹ kể lại và xem xét về Trí Đức qua trang web và facebook. Ngày nhập Trường, lần đầu tiên tôi trực tiếp đặt chân đến nơi đây.

Cổng Trường không nguy nga tráng lệ. Nhưng cũng đủ để bất cứ ai chú tâm phải ấn tượng và suy nghĩ. “NHÂN BẤT HỌC – BẤT TRI LÝ”. Câu nói ấy, dòng chữ ấy được đặt trang trọng, tôn nghiêm trên tầm cao nhất của khung cổng Trường.

Tôi vốn quen nghe những thuyết giảng đại ý là học đi, sau này đỗ đạt còn dễ kiếm tiền, để mở mày mở mặt… Tuy chưa hiểu thấu đáo ngọn nguồn về câu nói nhưng quả thực, từng chữ trên cổng trường Trí Đức ấy đã đưa đến cho tôi một dòng suy nghĩ mới lạ: Học để có hiểu biết, học để làm con người, chứ có đâu… Và hôm sau, qua sân Trường lên lớp học, tôi thấy câu nói này được khắc lại trang trọng một lần nữa trước khung lễ đài. Dường như đây chính là đích giáo dục đào tạo con người của Trí Đức. Tôi nghĩ vậy!

image005 image003

Nơi trang trọng khắc ghi dòng chữ “NHÂN BẤT HỌC – BẤT TRI LÝ”

Lớp tôi toàn nữ thật – 100% nữ. Và cô chủ nhiệm của tôi giới thiệu Nam – Nữ học riêng là cách thức phân chia lớp học duy trì bao thế hệ qua ở Trí Đức. Tôi có đọc, bố mẹ tôi cũng có nói lại tinh thần này. Nhưng hôm nay, ngồi trong một tập thể lớp học toàn nữ sinh, cảm xúc của tôi thật lạ. Có gì đó thôi thúc bản lĩnh, sự tự tin khẳng định mình của phái nữ dâng lên trong lòng tôi. Tôi cùng lớp nữ K20 của tôi nhất định sẽ là niềm tự hào cho một thế hệ. Tôi tự nhủ vậy!

image007

Tập thể lớp nữ 10N1 của chúng tôi

Điều lạ là, tất cả những gì tôi từng nghe, từng biết đến đều là thực ở nơi đây. Học sinh Trí Đức không giữ tiền, không điện thoại, không vật dụng thiếu an toàn… Mọi qui định đều có trong Bản nội qui chi tiết, cụ thể đến từng góc cạnh nhỏ nhất của cuộc sống sinh hoạt và học tập, vui chơi. Thực ra, phần lớn các trường học các cấp ghi trong nội qui cấm học sinh sử dụng điện thoại, các phương tiện công nghệ khi đến lớp. Trường ngoài, nội qui thì vậy, nhưng thực tế, học sinh vẫn dùng. Tôi cũng đã từng như thế. Trí Đức thì không. Chúng tôi bình đẳng với những hành trang được trang bị đối với học sinh Trí Đức: Sách vở, bút mực, đồng phục và phương tiện luyện tập của các Câu lạc bộ…. Không ràng buộc bởi công nghệ mỗi ngày, chúng tôi cảm thấy thật thoải mái, vô tư, không vướng bận. Toàn thời gian chúng tôi dành cho học tập, hòa nhập với nhau trong thế giới rộng lớn chan hòa tình thân của Đại gia đình. Tôi chưa thấy ở đâu người với người gần gũi, chia sẻ đầm ấm như nơi này. Tôi vui vì điều đó.

image009

Chúng tôi là một Đại gia đình quây quần đầm ấm

Về Trí Đức, chẳng riêng gì tôi mà tất cả các bạn khối 10 đều lạ lẫm hết thảyvới những điều quá độc đáo, mới lạ chưa thấy bao giờ và cũng chưa thấy ở đâu có. Tôi nhớ lắm bữa cơm đầu Trí Đức. Chúng tôi ăn cơm đứng. Và thời gian dành cho bữa ăn rất nhanh. Tôi nhớ những bữa tối ở nhà tôi. Cả nhà vừa ăn, vừa nói chuyện, ăn xong vẫn ngồi quanh bàn nói nốt những chuyện dang dở. Có hôm mải chuyện tới muộn, tắm giặt xong ngồi vào bàn học là tôi buồn ngủ ríu mắt, bỏ cả làm bài tập. Ăn cơm đứng Trí Đức, tôi chưa nghĩ nhiều về lý do và ý nghĩa khoa học nào đó nhưng tôi nhận thấy giá trị nhãn tiền, bài học quí từ việc này: Tiết kiệm thời gian trong quĩ hạn một ngày 24 tiếng mà có biết bao nhiêu việc phải làm.

image013 image011

Thú vị với những bữa ăn tập thể

Thật lạ và thiêng liêng với tôi là TÌNH và NGƯỜI nơi Trí Đức. Những ngày đầu tiên ở một môi trường mới. Tôi nhớ nhà. Các bạn tôi cũng thế. Lần đầu tiên chúng tôi nhận rõ lòng thương yêu nhớ nhung bố mẹ, người thân. Tôi thương mẹ vô cùng, chẳng còn vô tư, vô tâm, hồn nhiên như trước nữa. Nỗi niềm tâm ý ấy kéo chúng tôi xích lại gần nhau. Sẻ chia tâm tình, nỗi nhớ nhung trong chúng tôi dịu vợi đi. Giờ độc lập tự lo cho mình nơi vắng mẹ, chúng tôi học hỏi lẫn nhau và tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn. Chúng tôi nhận cái nắm tay ấm áp từ bạn bè, sự dìu dắt ân tình từ thầy cô, từ các bác ban quản lý ký túc… Chúng tôi vững dần những bước chân đầu vụng về, bỡ ngỡ.

Bất ngờ nhất với tôi là Thầy. Thầy Hiệu trưởng. Thầy giản dị lắm, từ cách ăn mặc, từ lời nói… Trước Thầy, chúng tôi cảm thấy được chở che, được yêu thương. Cảm nhận rõ rệt nhất với tôi là sau khi chia tay bố mẹ bước chân vào ngôi trường này, dù hoàn toàn xa lạ nhưng ngay lập tức tôi có được cảm giác an toàn, ấm áp. Giờ tôi dần nhận ra, điều ấy được lan tỏa từ bàn tay chăm chút đầy tình yêu thương của Người Cha kính yêu của Đại gia đình Trí Đức.

Ở Ngôi nhà chung này, Thầy là Thầy hiệu trưởng, Thầy cũng là Người cha nhân từ. Những việc Thầy đang làm cho chúng tôi thật sự khiến tôi cảm động. Có ở ngôi trường nào, Thầy Hiệu trưởng lại rất mực gần gũi như Thầy. Mỗi tối, Thầy lại họp mặt chúng tôi. Tất cả chúng tôi lại quây quần bên Thầy, nghe Thầy kể chuyện tình đời, tình người. Thầy truyền dạy cho chúng tôi Kỹ năng sống, cách đối nhân xử thế. Thầy động viên, an ủi và khích lệ, vun đắp ước mơ hoài bão trong tâm hồn chúng tôi. Thầy cho chúng tôi nghe và xem những thước phim quí để thấm nhuần bài học đạo lý làm người… Trong tâm hồn non nớt của mình, tự đáy lòng, bằng tất cả niềm kính yêu và cảm phục, tôi đã mạo nhận gọi Thầy là Cha. Tôi thấy mình may mắn và biết ơn vì được là học trò dưới mái trường của Thầy.

image017 image015

Cả Ký túc xá nghe Thầy kể chuyện, truyền dạy đạo lý làm người

Kỳ thực, mới về học nơi đây nhưng mỗi ngày, tôi dần vỡ ra bao nhiêu điều kỳ thú. Những gì tôi mới biết là một phần quá nhỏ ở Ngôi trường này. Một tình yêu đặc biệt đang lớn dần trong tôi, gắn tâm hồn tôi với Trí Đức. Bất chợt tôi nhớ đến gốc cây Hoa Sữa ngay cổng Trường. Ngày bước chân về Trí Đức, trong phút giây thiêng liêng ấy, tôi nhìn thấy con số trăm năm dưới gốc cây cổ thụ ấy. Cùng thời gian, đời cây, đời người, tình Trí Đức cứ mãi bền chặt, trường tồn như thế.

image019

Trí Đức vẫn còn quá nhiều điều kỳ diệu mà tôi chưa biết đến. Nhất định, tôi sẽ sống hết mình ở nơi tuyệt vời thú vị này, với bạn bè, với thầy cô, với tâm hồn rộng mở. Và những cảm nhận của tôi, xin được sẻ chia mỗi khi tình Trí Đức dâng lên trong lòng…

Học sinh lớp 10N1 – K20

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

0378.718.188