TRƯỜNG HỌC ĐẲNG CẤP - XÃ HỘI NHỎ VĂN MINH - ĐẠI GIA ĐÌNH ĐẦM ẤM

Thầy em…

Ở Trí Đức, có một người Thầy dù không dạy tôi trên bục giảng, nhưng tôi vẫn tự hào để khoe rằng: “Thầy em…!”.

Chiều thu, ánh nắng vàng xuyên qua tán lá, rơi nhẹ xuống sân trường. Ở một góc nhỏ, người Thầy tóc bạc, ngồi trầm lặng trên chiếc ghế nhựa xanh, đôi tay cầm bút nắn nót ghi chép điều gì đó. Ánh sáng như ôm trọn lấy Thầy, dịu dàng mà ấm áp. Khoảnh khắc ấy, đẹp đến lặng người.

Người ta thường nói, “Điều đặc biệt không nằm ở những điều lớn lao, mà ở cách người ta làm những điều bình thường với tất cả trái tim”. Thầy luôn là vậy, khoảnh khắc thầy ngồi viết lọt qua ống kính, chân dung của một người Thầy tận hiến đã ngay lập tức hiện ra trong đầu tôi. Và rồi ai nhìn tấm hình đó cũng sẽ thấy như vậy thôi, nó là điều hiển nhiên và giản dị quá đỗi với những con người đã và đang sống, làm việc tại Trí Đức này.

“Thầy em…”, hai tiếng đơn sơ mà chứa đựng biết bao tình cảm. Dù tôi chưa từng là học trò của thầy, nhưng mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Trí Đức”, trong lòng tôi lại hiện lên hình ảnh của người Thầy, người Cha già đã dành cả cuộc đời mình cho một giấc mơ mang tên THPT TRÍ ĐỨC.

Ngoài những bài giảng về kiến thức sách vở, Thầy còn dạy cho bao thế hệ học trò những bài học lớn: bài học về niềm tin, về nhân cách, về sự tử tế và tinh thần cống hiến. Từ cách sống, cách nghĩ, cách làm, thầy truyền cảm hứng cho những người xung quanh bằng thứ ánh sáng của một người Thầy thật sự. Thứ ánh sáng không chói lòa, mà ấm áp và lâu bền như ngọn đèn không tắt trong đêm.

Người ta nói, một đời tận tâm với học trò đã là đáng quý. Nhưng ở Thầy, còn hơn thế. Đó là sự: Tận tâm – Tận tụy – Tận tình – Tận lực – Tận hiến.

– Thầy tận tâm trong từng quyết định mang lại giá trị cho học sinh, dù nhỏ nhất. Thầy hiểu rằng, mỗi lựa chọn của người thầy có thể thay đổi cả cuộc đời của một đứa trẻ.

– Thầy tận tụy trong từng công việc, không quản tuổi tác hay sức khỏe, ngày ngày vẫn hiện diện trên sân trường, quan sát từng hoạt động, cảm nhận từng tiếng nói của thầy cô và học trò bằng trái tim của một Nhà giáo yêu nghề đến da diết.

– Thầy tận tình khi luôn hỏi han, chỉ bảo, nâng đỡ từng thế hệ cán bộ trẻ, từng giáo viên mới vào nghề. Tận tình với từng đứa con từ ngày trường mới thành lập, để giờ đây Thầy trở thành người Cha lớn của Đại gia đình Trí Đức.

– Thầy tận lực trong hành trình xây dựng một ngôi trường không chỉ dạy chữ, mà dạy cách làm người. “Học gì, làm gì cũng để làm người. Thành người trước khi thành tài”. “Nhìn thấy cái tốt trong mỗi con người bao giờ cũng là một việc khó”Makarenko. Nhưng Thầy đã làm được, Thầy nhìn ra những điểm tốt của mỗi học trò và giúp các em thành người trường thành, người có ích cho xã hội.

– Và trên hết, thầy tận hiến cho sự nghiệp giáo dục, cho lý tưởng cả đời mà thầy đã chọn. Như nhà giáo dục Makarenko, người từng nói rằng: “Con người không thể sống trên đời nếu không có chút niềm vui nào ở phía trước. Động lực chân chính của cuộc sống con người là niềm hứng khởi của ngày mai!”. Vì thế, Thầy ngày ngày làm việc, ngày ngày công hiến, hết mình cho học sinh, cho Trí Đức nói riêng và cho nền giáo dục của Việt Nam nói chung. Thầy nguyện dâng hiến cơ nghiệp giáo dục cả đời của Thầy, chỉ mong sao học sinh đâu đâu cũng đều được hưởng những giá trị tốt đẹp nhất, đặc biệt là những giá trị nhân cách. Đó chính là mục tiêu chân chính để Thầy tận hiến mỗi ngày.

Ở Trí Đức, Thầy là linh hồn của ngôi trường. Là người khởi đầu và cũng là người giữ ngọn lửa ý chí. Từ những ngày đầu gian khó, đến khi Trí Đức vững vàng như hôm nay, bước chân của Thầy vẫn âm thầm, bền bỉ, như nhịp đập của một trái tim không biết mệt mỏi.

Thầy không cần lời ca ngợi, cũng chẳng bao giờ Thầy đứng ở trung tâm ánh sáng. Thầy chỉ lặng lẽ ở phía sau, dõi theo từng bước chân của học trò, từng nụ cười của thầy cô, từng chuyển mình của ngôi trường mà Thầy gọi bằng tất cả tình yêu: Trí Đức.

Nhìn Thầy ngồi giữa sân trường, nắng chiều phủ lên vai áo bạc, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Có những người, không cần nói điều gì, chỉ cần xuất hiện thôi cũng khiến ta thấy vững tâm, thấy tin tưởng và thấy muốn làm việc tốt hơn.

Với tôi, Nhà giáo Hà Trung Hưng chính là người như thế. Người Thầy, người Cha, người truyền cảm hứng, người viết nên câu chuyện đẹp nhất của Trí Đức bằng cả cuộc đời mình.

Có lẽ, sẽ chẳng cần một lời tôn vinh nào khác. Bởi hình ảnh Thầy, dáng ngồi ấy, cùng nụ cười hiền ấy đã là biểu tượng đẹp nhất của lòng tận hiến.

Và khi tôi nói: “Thầy em… Makarenko của Việt Nam”. Trong những tiếng ấy, có cả niềm biết ơn, sự kính trọng và niềm tự hào sâu thẳm. Có cần đâu Thầy phải đứng trên bục giảng để dạy em những điều bổ ích, cách Thầy làm việc và cống hiến cho ngôi Nhà Trí Đức này đã là một bài học lớn về tinh thần: Tận tâm, tận tụy, tận tình, tận lực, tận hiến. Ngành giáo dục Việt Nam đã may mắn có một người Thầy như Makarenko như thế, học sinh Trí Đức may mắn vì gặp được Thầy giữa cuộc đời này, Thầy Cô trường Trí Đức biết ơn vì được truyền cảm hứng nhiều hơn từ Thầy.

 “Thầy em…”, chính là điều “đặc biệt” trong Mùa Tri Ân 2025 tại Trí Đức!

—/—

[Nhân Mùa Tri Ân tại Trí Đức]

Viết về Thầy Cô với những điều “đặc biệt” đáng “chú ý”.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN