Giữa nhịp sống hối hả ngoài kia, có một không gian mà thời gian phải trôi chậm lại để nhường chỗ cho sự trưởng thành của tâm hồn. Đó là nơi những mùa hoa trái không chỉ là sản phẩm của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho hành trình “trồng người” bền bỉ của những người thầy, người cô tận tâm, tận tụy.
Trí Đức không có chỉ giải bài vang vọng hay những giờ học đêm miệt mài bên trang sách. Trí Đức còn một “hệ sinh thái” đầy sức sống, nơi bốn mùa luân chuyển mang theo những món quà ngọt lành của đất trời.

Khi những chùm hoa xoài vừa nở rộ trắng xóa một góc sân, khi trái trứng gà trên cây đang dần căng tròn, che chắn mình bởi lớp vỏ vàng thơm rực rỡ trong nắng, thì cũng là lúc những cây bưởi tại Trí Đức lặng lẽ bước vào mùa thu hoạch. Trong ánh nắng chiều đông ấm áp, không gian trường trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Không phải là những âm thanh cuồng nhiệt của máy móc, mà là tiếng cười ríu rít, tiếng gọi nhau tíu tít của những cô cậu học trò rủ nhau đi hái quả sau giờ học chính khóa.
Một buổi chiều thật nhẹ nhàng dưới vòm lá xanh mướt, những đôi tay học trò thường ngày chỉ quen cầm bút, nay lấm lem chút nhựa cây khi tự tay hái về những trái ngọt đầu mùa. Những bàn tay ấy có thể vẫn còn vương mùi phấn trắng từ tiết học trên lớp, nhưng khi chạm vào lớp vỏ bưởi vàng óng, căng tròn, một cảm xúc khác lạ len lỏi trong lòng mỗi học sinh.

Đó là niềm vui khi được tận hưởng thành quả từ lao động chân chính. Ánh mắt các em say sưa tự hào, một niềm vui giản dị nhưng vô cùng sâu sắc. Nhìn cái cách các em nâng niu từng trái bưởi, cẩn thận truyền tay nhau như giữ một báu vật quý giá, ta mới thấy hết giá trị của sự trân trọng. Tại đây, các em đã học được cách chờ đợi cho đến khi đủ chín, học cách hiểu rằng: trái ngọt không tự nhiên mà có, nó là kết tinh của thời gian, của sức mạnh tưới tắm mỗi ngày, và đặc biệt là sự bền bỉ trước những khắc nghiệt của thời tiết. Trí Đức trong những phút giây ấy, bình yên và ngọt ngào đến lạ kỳ.

Ở Trí Đức, giáo dục không giới hạn trong bốn bức tường của lớp học. Những bài học ý nghĩa nhất đôi khi lại nằm ở khu vườn nhỏ phía sau ký túc xá, hay dưới bóng mát của những hàng cây ăn quả chạy dọc sân trường. Đây chính là nơi các em hiểu thêm về cốt lõi giá trị: Lao động – trách nhiệm – giá trị của thành quả.
Hái một quả bưởi chín cũng chính là hái về một bài học làm người quý giá.
– Biết yêu thiên nhiên: Hiểu được sự gắn kết giữa con người và đất mẹ, biết trân quý từng nhành cây, ngọn cỏ.
– Biết quý trọng công sức: Khi lao động chủ động, các em sẽ hiểu thấu vất vả của những người làm ra hạt gạo, củ khoai, từ đó hình thành nên lòng biết ơn với gia đình và xã hội.
– Biết sống chậm lại: Giữa những áp lực thi cử, việc dừng lại để cảm nhận hương thơm nồng nàn, cảm nhận những điều tử tế nhỏ bé xung quanh giúp các em nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp và nhân hậu.
Một mùa bưởi lại về, mang theo hơi thở của sung túc và bình an. Đây cũng là mùa để thầy và trò Trí Đức cùng nhau trồng thêm yêu thương, vun trồng thêm nhân cách. Nếu chúng ta đủ kiên nhẫn để gieo trồng, đủ yêu thương để chờ đợi thì mùa nào cũng có thể trở thành mùa hái quả.

Ngôi nhà nội trú Trí Đức vẫn vậy, như một bến đỗ tận tâm, âm thầm “trồng người” qua từng ngày, từng mùa. Khi mỗi học sinh bước ra từ mái trường này, mong ước lớn nhất của thầy cô là các em sẽ trở thành những “hoa trái ngọt lành” của cuộc đời. Bốn mùa hoa trái ở Trí Đức không chỉ đơn thuần làm đẹp thêm cảnh quan sư phạm, mà nó đã trở thành một biểu tượng sống động. Nó minh chứng cho sự “đơm hoa kết trái” của tri thức hòa quyện cùng nhân cách, thành quả của sự tận tâm, tận lực mà các thầy cô đã dành cả đời để vun trồng.
Khi cầm trên tay trái bưởi vàng thơm, học sinh Trí Đức không chỉ tìm thấy vị ngọt của trái chín mà còn tìm thấy cả một quá trình nỗ lực vươn tới thành công của chính mình dưới mái nhà chung ấm áp này. Thanh xuân của các em, vì thế mà trở nên rực rỡ và ý nghĩa hơn bao giờ hết.









