Dành tặng Thầy – người Cha của đại gia đình Trí Đức
Có những nơi, dù thời gian đã mang chúng ta đi thật xa, nhưng ký ức vẫn ở lại. Có những con người, dù chẳng chung dòng máu, nhưng lại trở thành điểm tựa lớn nhất trong hành trình trưởng thành. Với biết bao thế hệ học sinh Trí Đức, “nếp nhà Trí Đức” và hình ảnh Nhà giáo Hà Trung Hưng, người Thầy, người Cha già, nhà sáng lập, người dẫn dắt và người truyền lửa tại Trí Đức mãi mãi là điều thiêng liêng, tự hào và là điểm lựa lớn trong cuộc đời.
Những năm tháng cấp ba trôi đi nhanh như một tiếng trống trường, nhưng tình cảm của cựu học sinh mỗi khóa dành cho mái nhà ấy thì vẫn còn nguyên vẹn. Nó không nhạt phai theo thời gian, mà càng được hun đắp, càng nặng sâu, càng thấm thía khi ta bước vào đời, trưởng thành hơn và hiểu hơn những điều mà ngày ấy ta vô tình chưa cảm hết.
Ở Trí Đức: KTX là nhà và Thầy hóa thành cha
Đối với học sinh nội trú, Trí Đức không chỉ là một ngôi trường. Đó là nơi ăn, ở, học tập, vui chơi; nơi những ngày đầu bỡ ngỡ là thế mà dần trở thành thân quen đến mức rời đi thấy lòng hụt hẫng. Nhưng hơn tất cả, Trí Đức là “một nếp nhà” nơi có một người Cha lặng lẽ đứng ở phía sau, dìu dắt, nâng đỡ và dõi theo từng bước trưởng thành của con trẻ.
Cựu học sinh của các khóa vẫn hay gọi người Cha già bằng ngôn ngữ giản dị mà thân thương vô hạn: “Thầy…”. Có lẽ sẽ chẳng tìm được ở đâu một người Thầy như thế, ngoài Trí Đưc. Một người Thầy “làm giáo dục” bằng cả trái tim theo nghĩa trọn vẹn nhất, cống hiến cả một đời cho cho triết lý giáo dục “học gì, làm gì cũng để làm người”. Thầy dùng trái tim để dẫn đường, dùng sự nghiêm khắc để rèn giũa, dùng tình thương để bồi đắp nhân cách, và dùng sự nhẫn nại để gieo vào mỗi học sinh một khát vọng sống tử tế.
Thầy là người từng bước xây nên mô hình nội trú vững vàng, từng đêm đi kiểm tra ký túc, từng bữa ăn của học trò, từng ánh nhìn quan tâm mà nghiêm nghị khiến ta hiểu rằng: Trí Đức là ngôi nhà có kỷ cương, nhưng cũng là nơi có tình thương vô hạn.
Những đứa con của “nếp nhà Trí Đức” lớn rồi mới thấy mình may mắn biết bao
Đã có biết bao thế hệ học trò trở về mái trường cũ, đứng trước cổng Trí Đức mà lòng chợt dâng lên cảm xúc rất lạ. Nhiều người đã là sinh viên các trường đại học lớn, có người đã đi làm, có bạn đã ở một đất nước xa xôi, có cả những học sinh nay trở thành cha mẹ, thành phụ huynh của ngôi trường cũ này… nhưng khi nhắc đến Trí Đức, ai cũng nói với nhau rằng:
“Mãi là một người con của đại gia đình Trí Đức và là học trò của Thầy”
Mỗi khi có dịp về thăm Thầy, cựu học sinh các khóa đều kể những câu chuyện rất thật: chuyện bị phạt vì không gấp chăn đẹp, chuyện bị nhắc nhở vì chưa biết sống kỷ luật, chuyện được Thầy động viên lúc nản chí, chuyện được các U/Bố nhà bếp, căng tin chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, có khi là câu chuyện bữa cơm nhỏ trong bếp ăn tập thể ngày xưa cũ…
Và đặc biệt, câu chuyện về Thầy – người Cha già, luôn được nhắc tới với sự kính trọng tuyệt đối. Có bạn từng viết:
“Nay mai con về, mai này con là cựu học sinh, con chẳng may mắn được làm đứa con sống trong gia đình, được Thầy ôm ấp, chở che nữa. Nghĩ đến thôi con đã thấy chông chênh rồi”. (trích thư cực học sinh Bùi Ánh Ngọc – K16)
Những dòng viết ấy không phải hoa mỹ. Bởi ai đã từng học ở Trí Đức đều biết: mọi giá trị mà Thầy gây dựng suốt mấy chục năm là những giá trị mà thời gian không thể làm phai nhạt.
Giữ một “nếp nhà” để truyền lại cho thế hệ sau
Tình cảm của cựu học sinh dành cho thầy cô Trí Đức không chỉ là những ký ức đẹp. Đó còn là lời nhắc nhở âm thầm trong mỗi người rằng:
Có những mối liên kết không đứt gãy bởi khoảng cách hay thời gian. Và Trí Đức chính là mối liên kết như thế.
Mỗi dịp trở về trường, các anh chị khóa trước khi nhìn thấy học sinh khóa sau khoác trên mình bộ đồng phục mang huy hiệu bông sen, biểu tượng tự hào của Trí Đức, lại thấy lòng rưng rưng. Đâu đó là bóng dáng của chính mình thủa đó: cũng từng ngơ ngác, rồi trưởng thành, rồi tự tin, rồi được Thầy, được “nếp nhà” này uốn nắn từng chút một.
Có thể sau này, các thế hệ học sinh sẽ đi những con đường rất khác nhau. Nhưng có một điều không đổi: Họ đều lớn lên từ một nơi chứa đựng vạn yêu thương.
Lời nhắn gửi từ nhưng đứa con đã trưởng thành: Một nếp nhà chứa đựng vạn yêu thương
Nếu được nói với Thầy một điều, có lẽ nhiều cựu học sinh sẽ nói thế này:
“Thầy ơi, cảm ơn Thầy đã tin vào chúng con ngay cả khi chúng con chưa tin vào chính mình”.
“Cảm ơn Thầy đã nghiêm khắc để chúng con biết sống đúng”
“Cảm ơn Thầy đã thương yêu để chúng con biết sống tử tế”.
Và trên hành trình của những thế hệ học trò mai này, sẽ luôn có một phần ký ức được thắp sáng từ người Thầy ấy. Người đã dành cả đời để gieo mầm, dựng nếp, giữ nhà Trí Đức.
Trí Đức, một nếp nhà chứa đựng vạn yêu thương.
Và Thầy mãi mãi là người Cha mà các thế hệ học trò luôn tự hào khi nhắc đến và nhớ về…
Thân thương Trí Đức, tháng 12 năm 2025









